LÊ HỒNG PHONG – NGƯỜI CỘNG SẢN KIÊN TRUNG, BẤT KHUẤT
LÊ HỒNG PHONG – NGƯỜI CỘNG SẢN KIÊN TRUNG, BẤT KHUẤT
I. LỜI DẪN
Trong lịch sử đấu tranh cách mạng của dân tộc Việt Nam, có những con người dù cuộc đời ngắn ngủi nhưng đã để lại dấu ấn lớn lao. Họ sống trong những năm tháng đất nước chìm trong cảnh mất nước, nhân dân chịu ách áp bức của thực dân, nhưng bằng lòng yêu nước, ý chí và niềm tin, họ đã lựa chọn con đường cách mạng và hiến dâng trọn đời cho độc lập của dân tộc.
Một trong những tấm gương tiêu biểu ấy là đồng chí Lê Hồng Phong, tên thật là Lê Huy Doãn, sinh năm 1902 tại làng Thông Lạng, nay thuộc xã Hưng Thông, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An. Đồng chí là một trong những chiến sĩ cộng sản lớp đầu tiên được lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trực tiếp giáo dục, đào tạo; từng giữ cương vị Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương và là Ủy viên Ban Chấp hành Quốc tế Cộng sản.
Cuộc đời của Lê Hồng Phong là câu chuyện về lý tưởng, học tập, tổ chức, bản lĩnh và sự hy sinh.
II. CÂU CHUYỆN XUYÊN SUỐT
Lê Hồng Phong sinh ra trong một gia đình nông dân ở Nghệ An – vùng đất giàu truyền thống yêu nước. Những năm tháng tuổi trẻ, chứng kiến cảnh quê hương bị thực dân thống trị, người dân nghèo khổ, trong ông sớm hình thành khát vọng tìm con đường cứu nước.
Năm 1924, Lê Hồng Phong tham gia nhóm Tâm tâm xã. Sau đó, đồng chí được tiếp xúc với lớp huấn luyện cách mạng ở Quảng Châu do Nguyễn Ái Quốc phụ trách và gia nhập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Đây là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời người thanh niên Lê Huy Doãn.
Không chỉ nhiệt tình cách mạng, Lê Hồng Phong còn đặc biệt coi trọng việc học tập và rèn luyện.
Đồng chí theo học Trường Quân sự Hoàng Phố, rồi Trường Hàng không Quảng Châu. Sau đó, đồng chí được giới thiệu sang Liên Xô học tập, lần lượt học về lý luận quân sự, hàng không và tiếp tục học tại Trường Đại học Phương Đông.
Có thể nói, trong hoàn cảnh cách mạng còn vô cùng khó khăn, Lê Hồng Phong đã cho thấy một phẩm chất rất đáng quý: muốn làm cách mạng phải không ngừng học tập và rèn luyện để nâng cao năng lực của mình.
Cuối năm 1931, đồng chí trở về hoạt động cách mạng và tham gia khôi phục hệ thống tổ chức của Đảng trong lúc phong trào cách mạng đang chịu tổn thất nặng nề do sự đàn áp của thực dân Pháp.
Đây là nhiệm vụ vô cùng khó khăn.
Nhiều cơ sở Đảng bị phá vỡ. Nhiều cán bộ, đảng viên bị bắt, bị tù đày. Liên lạc giữa các tổ chức cách mạng gặp rất nhiều trở ngại.
Nhưng Lê Hồng Phong không lùi bước.
Đồng chí cùng các cán bộ cách mạng từng bước nối lại liên lạc, khôi phục cơ sở, củng cố tổ chức và xây dựng lại sự thống nhất trong phong trào. Những nỗ lực đó góp phần quan trọng vào việc khôi phục hệ thống tổ chức của Đảng trong những năm đầu thập niên 1930.
Tháng 3 năm 1935, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ I của Đảng Cộng sản Đông Dương được tổ chức tại Ma Cao. Đồng chí Lê Hồng Phong được bầu làm Tổng Bí thư của Đảng.
Cũng trong năm 1935, đồng chí dẫn đầu đoàn đại biểu Đảng tham dự Đại hội lần thứ VII Quốc tế Cộng sản tại Mátxcơva và được bầu làm Ủy viên Ban Chấp hành Quốc tế Cộng sản.
Ở tuổi còn rất trẻ, Lê Hồng Phong đã gánh trên vai trọng trách lớn của Đảng và phong trào cách mạng.
Nhưng điều đáng quý ở người chiến sĩ ấy không phải chỉ là những chức vụ đã đảm nhiệm.
Đó là tinh thần trách nhiệm.
Đó là khả năng học tập và thích ứng với những yêu cầu mới của cách mạng.
Đó là sự kiên định trước những thử thách khắc nghiệt.
Năm 1936, đồng chí triệu tập và chủ trì Hội nghị Trung ương Đảng tại Thượng Hải, bàn về chuyển hướng chỉ đạo chiến lược, góp phần mở đầu thời kỳ Mặt trận Dân chủ 1936–1939.
Nhưng cuộc đời người chiến sĩ cách mạng không bao giờ chỉ có những thời khắc thuận lợi.
Ngày 22/6/1939, Lê Hồng Phong bị thực dân Pháp bắt lần thứ nhất tại Chợ Lớn. Sau thời gian bị giam giữ, đồng chí bị đưa về quản thúc tại quê nhà.
Ngày 20/1/1940, đồng chí tiếp tục bị bắt lần thứ hai và cuối năm đó bị đày ra Côn Đảo.
Tại nhà tù Côn Đảo, thực dân Pháp biết Lê Hồng Phong là một cán bộ quan trọng của Đảng nên tìm mọi cách tra tấn, hành hạ. Nhưng trước đòn roi và chế độ nhà tù khắc nghiệt, người chiến sĩ cộng sản vẫn giữ vững khí tiết, không khuất phục. Đồng chí còn động viên anh em tù nhân đấu tranh chống những luật lệ hà khắc của nhà tù.
Sức khỏe ngày càng suy kiệt bởi đòn tra tấn và bệnh tật.
Nhưng tinh thần cách mạng của ông vẫn không bị khuất phục.
Trưa ngày 6/9/1942, đồng chí Lê Hồng Phong trút hơi thở cuối cùng tại Côn Đảo, khi mới 40 tuổi.
Trước lúc hy sinh, đồng chí gửi lại niềm tin son sắt vào cách mạng. Lời nhắn được ghi lại trong các tài liệu chính thống:
“Tới giờ phút cuối cùng, Lê Hồng Phong vẫn một lòng tin tưởng vào thắng lợi vẻ vang của cách mạng.”
Một con người ra đi.
Nhưng lý tưởng mà người chiến sĩ ấy theo đuổi không mất đi.
Ngược lại, nó trở thành một phần của truyền thống kiên cường của những người cộng sản Việt Nam.
III. NGƯỜI CỘNG SẢN CỦA HỌC TẬP VÀ RÈN LUYỆN
Điểm nổi bật trong cuộc đời Lê Hồng Phong là tinh thần học tập không ngừng.
Từ một thanh niên yêu nước, đồng chí từng bước được đào tạo về lý luận, quân sự, hàng không và công tác tổ chức.
Điều đó cho thấy một bài học rất sâu sắc:
Lòng nhiệt huyết cần đi cùng tri thức.
Tuổi trẻ muốn cống hiến không chỉ cần có trái tim nhiệt thành mà còn phải có kiến thức, kỹ năng và bản lĩnh.
Lê Hồng Phong đã dành nhiều năm học tập ở nước ngoài nhưng cuối cùng tất cả những kiến thức ấy đều hướng về một mục tiêu: phục vụ cách mạng Việt Nam.
IV. BẢN LĨNH TRƯỚC GIAN KHỔ
Cuộc đời Lê Hồng Phong trải qua nhiều thử thách: hoạt động bí mật, xa quê hương, nhiều lần bị bắt, tù đày và cuối cùng hy sinh tại Côn Đảo.
Nhưng hoàn cảnh càng khắc nghiệt, phẩm chất của người chiến sĩ càng được thể hiện rõ.
Đồng chí không lựa chọn con đường dễ dàng.
Khi Đảng gặp khó khăn, đồng chí góp sức khôi phục tổ chức.
Khi phong trào cần cán bộ, đồng chí nhận nhiệm vụ.
Khi bị địch bắt, đồng chí giữ vững khí tiết.
Khi đối mặt với cái chết, đồng chí vẫn giữ niềm tin vào thắng lợi của cách mạng.
Đó chính là hình ảnh của một người cộng sản kiên trung, bất khuất.
V. Ý NGHĨA GIÁO DỤC
Câu chuyện về Lê Hồng Phong không chỉ thuộc về lịch sử.
Đó còn là bài học đối với mỗi thế hệ trẻ hôm nay.
Một là, phải có lý tưởng và mục tiêu sống.
Tuổi trẻ cần xác định mình sống để làm gì, đóng góp gì cho gia đình, cộng đồng và đất nước.
Hai là, phải không ngừng học tập.
Trong thời đại chuyển đổi số, tri thức thay đổi từng ngày. Người trẻ càng phải chủ động học tập, nâng cao trình độ, kỹ năng và khả năng thích ứng.
Ba là, phải có bản lĩnh.
Khó khăn, thất bại hay áp lực không thể là lý do để dễ dàng bỏ cuộc.
Bốn là, phải đặt trách nhiệm lên trên lợi ích cá nhân.
Lê Hồng Phong đã dành cả tuổi thanh xuân cho sự nghiệp chung. Đó là bài học về tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến.
Năm là, phải giữ vững niềm tin vào những điều tốt đẹp.
Trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, đồng chí vẫn giữ niềm tin vào thắng lợi của cách mạng. Đó là sức mạnh giúp con người vượt qua thử thách.


