Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ HỒNG PHONG – NGƯỜI GIỮ TRỌN LÝ TƯỞNG GIỮA NHỮNG NGÀY ĐEN TỐI

Nghệ An22/08/2026Xã Mường Xén (Đoàn xã Mường Xén)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đã đi qua cuộc đời như những ngọn lửa. Họ có thể bị vùi trong bóng tối của nhà tù, bị đẩy vào những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, nhưng ánh sáng của lý tưởng vẫn không bao giờ tắt. Với tôi, Lê Hồng Phong là một con người như thế. Cuộc đời ông không dài, nhưng mỗi chặng đường đều in đậm dấu ấn của một người chiến sĩ cộng sản kiên trung, sẵn sàng đặt vận mệnh dân tộc lên trên hạnh phúc riêng của mình.

Lê Hồng Phong sinh năm 1902 tại Nghệ An, một vùng đất giàu truyền thống yêu nước và hiếu học. Từ một người thanh niên mang trong mình nỗi đau mất nước, ông sớm tìm đến con đường cách mạng. Những năm tháng hoạt động của ông gắn với nhiều nơi, nhiều nhiệm vụ và những thử thách vô cùng khắc nghiệt.

Điều khiến tôi khâm phục ở Lê Hồng Phong là ý chí học tập và tự rèn luyện. Trong những năm hoạt động ở nước ngoài, ông không ngừng học tập lý luận, tiếp thu những tư tưởng mới và rèn luyện bản thân để trở thành một người cách mạng có năng lực. Ông từng học tại Trường Quân sự Hoàng Phố và Đại học Phương Đông, đồng thời tham gia đào tạo cán bộ cách mạng.

Đó là một bài học rất đẹp đối với người trẻ: muốn phụng sự đất nước, trước hết phải tự trang bị tri thức và bản lĩnh cho chính mình.

Năm 1935, Lê Hồng Phong được bầu làm Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản Đông Dương. Trong bối cảnh phong trào cách mạng đang gặp nhiều khó khăn, nhiệm vụ của ông vô cùng nặng nề. Nhưng ông vẫn kiên trì củng cố tổ chức, khôi phục phong trào và chuẩn bị lực lượng cho những bước phát triển tiếp theo.

Rồi ông bị thực dân Pháp bắt.

Nhà tù Côn Đảo trở thành nơi những người chiến sĩ cách mạng phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt. Nhưng với Lê Hồng Phong, nhà tù không thể biến lý tưởng thành tuyệt vọng. Ông vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản.

Ngày 6 tháng 9 năm 1942, Lê Hồng Phong hy sinh tại Côn Đảo. Ông ra đi khi mới 40 tuổi.

Tôi nghĩ về con số ấy và chợt thấy thời gian của một đời người thật ngắn. Nhưng một đời người không được đo bằng số năm đã sống. Nó được đo bằng những gì con người đã làm cho cộng đồng, cho quê hương và cho lý tưởng mà mình tin tưởng. Lê Hồng Phong đã sống một cuộc đời như vậy.

Ngày nay, chúng tôi không phải sống trong cảnh đất nước bị thực dân đô hộ, không phải đối mặt với những nhà tù khắc nghiệt như thế hệ của ông. Nhưng điều đó không có nghĩa là những bài học từ quá khứ trở nên xa lạ.

Chúng tôi vẫn cần lòng kiên trì khi gặp thất bại, cần bản lĩnh trước khó khăn, cần trách nhiệm với việc mình làm và cần một lý tưởng tốt đẹp để hướng tới.

Lê Hồng Phong đã giữ ngọn lửa của mình giữa những năm tháng đen tối nhất. Ngọn lửa ấy hôm nay vẫn còn soi sáng một bài học giản dị: khi đã lựa chọn một con đường đúng đắn, con người phải đủ bản lĩnh để đi đến cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn