LÊ HỒNG PHONG VÀ KHÍ TIẾT CÁCH MẠNG GIỮA "ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN"
Tác giả: Trương Gia Linh
Giữa những năm tháng đen tối dưới sự cai trị của thực dân Pháp, Tổng Bí thư Lê Hồng Phong nổi lên như một trong những ngọn cờ đầu kiệt xuất nhất của phong trào cách mạng Việt Nam. Từ lớp huấn luyện cán bộ của Nguyễn Ái Quốc tại Quảng Châu, ông được cử sang Liên Xô rèn luyện tại Đại học Phương Đông và Học viện Không quân Zhukovsky. Sau khi Tổng Bí thư Trần Phú hy sinh, chính Lê Hồng Phong là người đứng ra gánh vác trọng trách, khôi phục lại Ban Chấp hành Trung ương Đảng và chủ trì Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ I tại Ma Cao năm 1935.
Tháng 9 năm 1939, ông bị mật thám Pháp bắt giữ tại Sài Gòn. Biết ông là lãnh đạo tối cao của Đảng, kẻ thù dùng đủ mọi thủ đoạn từ dụ dỗ đến tra tấn dã man nhằm khuất phục bản lĩnh của người chiến sĩ cộng sản. Nhưng đáp lại mọi ngón đòn thù là thái độ kiên trung, không khai báo một lời. Cuối năm 1940, thực dân Pháp đày ông ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo – nơi chúng cố tình lập ra chế độ giam giữ khắc nghiệt nhất để bào mòn thể xác và ý chí của các nhà cách mạng.
Tại Khám 5 (Trại I), cai ngục cùng lũ tay sai liên tục nhắm vào ông với những đòn tra tấn tàn bạo. Mặc cho sức khỏe suy kiệt nặng nề vì đòn thù và bệnh tật, Lê Hồng Phong vẫn giữ vững tinh thần minh mẫn, kiên cường tham gia các cuộc đấu tranh ngầm trong ngục tối và trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho các đồng chí xung quanh.
Ngày 6 tháng 9 năm 1942, do những chấn thương quá nặng sau các trận đòn tra tấn, Tổng Bí thư Lê Hồng Phong đã trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay đồng đội khi mới tròn 40 tuổi. Trút lời trăn trối cuối cùng, người đứng đầu Ban Chấp hành Trung ương gửi gắm lại niềm tin bất tử:
"Nhờ các đồng chí nhắn về với Đảng: Tới phút cuối cùng, Lê Hồng Phong vẫn một lòng tin tưởng vào chiến thắng vẻ vang của cách mạng!"



