Lê Hữu Đức
Lê Hữu Đức – Những nhát cuốc giữ gìn biên cương Tổ quốc
Lê Hữu Đức – Những nhát cuốc giữ gìn biên cương Tổ quốc
Trong những năm tháng bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc, bên cạnh những người lính trực tiếp cầm súng chiến đấu còn có rất nhiều người dân tham gia phục vụ chiến đấu bằng sức lao động và tinh thần trách nhiệm của mình. Họ là những con người bình dị nhưng đã góp phần làm nên sức mạnh đoàn kết quân dân trong những thời khắc cam go của đất nước. Ông Lê Hữu Đức, sinh năm 1951, quê quán Sa Đéc, Đồng Tháp, hiện cư trú tại khóm Long Thị D, là một trong những người đã góp sức cho quê hương bằng những công việc thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa.
Tháng 11 năm 1978, khi tình hình biên giới Tây Nam diễn biến ngày càng căng thẳng, nhu cầu xây dựng các công trình phòng thủ phục vụ nhiệm vụ bảo vệ địa bàn trở nên cấp thiết. Hưởng ứng lời kêu gọi của địa phương, ông Lê Hữu Đức đã tham gia nhiệm vụ đào công sự tại xã Vĩnh Hội Đông, huyện An Phú, từ ngày 06 tháng 11 năm 1978 đến ngày 12 tháng 11 năm 1978.
Khi ấy, ông đã 27 tuổi, là lao động chính trong gia đình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn sẵn sàng gác lại công việc riêng để tham gia nhiệm vụ chung. Đối với ông, bảo vệ quê hương không chỉ là trách nhiệm của lực lượng vũ trang mà còn là nghĩa vụ của mỗi người dân khi đất nước cần.
Những ngày làm nhiệm vụ tại Vĩnh Hội Đông là những ngày lao động khẩn trương. Từ sáng sớm đến chiều tối, ông cùng nhiều người dân trong khu vực miệt mài đào hào, đắp ụ, xây dựng các công trình phòng thủ. Dưới cái nắng gay gắt của vùng biên giới, từng nhát cuốc, từng gánh đất được thực hiện bằng tất cả tinh thần trách nhiệm và quyết tâm góp phần bảo vệ quê hương.
Công việc đào công sự tuy không trực tiếp đối mặt với chiến sự nhưng đòi hỏi sự bền bỉ và ý chí vượt khó. Những tuyến hào phòng thủ, những công sự trú ẩn được xây dựng trong thời gian ngắn đã góp phần quan trọng vào công tác bảo đảm an toàn cho lực lượng làm nhiệm vụ và nhân dân địa phương.
Trong ký ức của ông Đức, điều đáng nhớ nhất không chỉ là những ngày lao động vất vả mà còn là tinh thần đoàn kết của bà con nơi vùng biên giới. Người mang cuốc, người mang xẻng, người tiếp nước uống, người hỗ trợ vận chuyển vật liệu. Mỗi người một việc nhưng đều chung một mục tiêu là góp sức bảo vệ mảnh đất quê hương.
Những bữa cơm giản dị giữa giờ nghỉ, những câu chuyện động viên nhau tiếp tục công việc đã trở thành ký ức đẹp trong những ngày tháng đầy khó khăn ấy. Chính sự đồng lòng của quân và dân đã tạo nên sức mạnh to lớn giúp địa phương vượt qua thử thách trong giai đoạn căng thẳng của cuộc chiến bảo vệ biên giới.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ vào ngày 12 tháng 11 năm 1978, ông trở về với cuộc sống thường ngày. Tuy nhiên, quãng thời gian một tuần tham gia đào công sự tại Vĩnh Hội Đông vẫn luôn là niềm tự hào trong cuộc đời ông. Đó là khoảng thời gian ông được trực tiếp đóng góp sức lực của mình cho quê hương trong lúc khó khăn nhất.
Ngày nay, khi kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe, ông luôn nhấn mạnh rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả được xây dựng từ sự hy sinh, cống hiến của biết bao người, từ những người lính nơi chiến hào đến những người dân âm thầm góp công sức ở hậu phương và tuyến biên giới.
Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng ký ức về những ngày đào công sự tại Vĩnh Hội Đông vẫn còn nguyên trong tâm trí ông Lê Hữu Đức. Đó là những ngày tháng lao động đầy ý nghĩa, khi tình yêu quê hương được thể hiện qua từng nhát cuốc, từng giọt mồ hôi trên vùng đất biên cương.
Đối với ông, đó chính là “thời hoa lửa” – khoảng thời gian tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng đáng nhớ, nơi tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và sự đoàn kết của nhân dân được thắp sáng trong những ngày tháng gian khó của Tổ quốc.



