Lê Lợi (3)
Những năm đầu thế kỷ XV, nước Đại Việt chìm trong ách đô hộ tàn bạo của nhà Minh. Chúng vơ vét của cải, giết hại dân lành, triệt phá văn hóa, biến dân tộc ta thành thuộc quốc. Lê Lợi – một hào trưởng ở vùng Lam Sơn – nhiều đêm đứng trên núi Chí Linh nhìn xuống thôn xóm bị đốt phá, cắn răng thề phải giành lại giang sơn. Ông tập hợp nghĩa sĩ trung dũng, mài gươm rèn chí. Ngày xuất quân, ngọn cờ nghĩa giương lên trước gió như tuyên ngôn sấm sét. Cuộc kháng chiến Lam Sơn kéo dài suốt 10 năm, nhiều lần tưởng chừng thất bại. Nghĩa quân bị vây hãm ở Chí Linh, lương cạn, quân ít. Trong đêm tối, Lê Lợi chia nắm cơm cuối cùng cho binh sĩ, nói: “Một miếng cơm này chia cho sự nghiệp lớn sau này”. Câu nói khiến ai nấy đều rưng rưng. Rồi nghĩa quân phá vòng vây, chuyển sang phản công. Trận Chi Lăng – Xương Giang vang dội khiến quân Minh kinh hồn, đại tướng Liễu Thăng tử trận. Cuối cùng, quân Minh phải đầu hàng. Lê Lợi lên ngôi, trở thành vua Lê Thái Tổ. Ông mở thời thái bình thịnh vượng, ban “Bình Ngô đại cáo” – áng thiên cổ hùng văn khẳng định chủ quyền dân tộc. Con đường 10 năm gian nan của ông trở thành biểu tượng cho lòng kiên định và ý chí không bao giờ khuất phục.



