Lê Lợi (7)
Trong những năm đầu của cuộc khởi nghĩa Lam Sơn (thế kỷ XV), lực lượng của Lê Lợi còn rất yếu, thường xuyên bị quân Minh truy đuổi và bao vây, phải rút lui lên núi Chí Linh. Trong hoàn cảnh khó khăn đó, Lê Lợi và Nguyễn Trãi đã vận dụng linh hoạt nhiều kế sách, trong đó có chiến lược "vườn không nhà trống".
Khi bị quân Minh bao vây hoặc chuẩn bị tấn công vào các khu vực căn cứ, nghĩa quân không đối đầu trực diện mà chủ động rút lui, đồng thời di dời nhân dân và cất giấu, phá hủy mọi nguồn lương thực, vật chất.
Chiến thuật này khiến quân Minh, dù đông đảo và thiện chiến, khi tiến vào lại không thể tìm thấy lương thực để tiếp tế, cũng không tìm thấy người dân để bắt bớ hay khai thác thông tin. Chúng phải đối mặt với nạn đói, bệnh tật và sự mệt mỏi cùng cực.
Đặc biệt trong trận vây thành, nghĩa quân Lam Sơn thường áp dụng chiến thuật "vây thành diệt viện". Quân Lam Sơn không tấn công trực diện vào các thành trì kiên cố mà chỉ bao vây, chờ quân cứu viện của nhà Minh từ Trung Quốc kéo sang.
Khi viện binh đến, Lê Lợi và các tướng lĩnh sẽ tổ chức mai phục, tập trung toàn lực tiêu diệt quân cứu viện trước. Kế sách này được áp dụng thành công trong trận Tốt Động – Chúc Động và đỉnh cao là trận Chi Lăng – Xương Giang.
Việc tiêu diệt viện binh đã làm cho các thành trì bị vây hãm mất hy vọng, suy sụp tinh thần và buộc phải đầu hàng. Chiến lược này thể hiện tầm nhìn quân sự thông minh, kết hợp nhuần nhuyễn giữa tấn công và phòng ngự của Lê Lợi và bộ tham mưu.



