LÊ MÃ LƯƠNG: BIỂU TƯỢNG ANH HÙNG DŨNG SĨ VÀ LÝ TƯỞNG SỐNG CỦA THẾ HỆ THANH NIÊN THỜI CỐNG MỸ
Tác giả: Phạm Thị Hồng Nhung
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian khổ và oanh liệt của dân tộc Việt Nam, dải đất Đường 9 – Nam Lào và khe núi Quảng Trị đã trở thành những tọa độ lửa ghi dấu biết bao chiến công hiển hách. Giữa làn mưa bom xối xả và hỏa lực dày đặc của kẻ thù, hình ảnh Anh hùng Lê Mã Lương – người dũng sĩ diệt xe tăng và diệt bộ binh địch – hiện lên như một tượng đài bất tử về lòng dũng cảm. Câu nói nổi tiếng của anh: "Cuộc đời đẹp nhất là trên mặt trận đánh giặc" đã trở thành tuyên ngôn lý tưởng sống, sục sôi khí thế cống hiến cho hàng triệu thanh niên Việt Nam lên đường ra tiền tuyến.
Lê Mã Lương sinh năm 1950 tại xã Nông Trường, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Sinh ra và lớn lên trên vùng đất Thanh Hóa giàu truyền thống yêu nước, từ nhỏ anh đã nuôi dưỡng ước mơ trở thành một chiến sĩ công an hoặc quân nhân để bảo vệ Tổ quốc. Năm 1968, khi mới 18 tuổi và đang là học sinh phổ thông, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của miền Nam ruột thịt, Lê Mã Lương đã hăng hái viết đơn bằng máu xung phong nhập ngũ. Anh được biên chế vào Đại đội 1, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 24, Sư đoàn 304.
Ngay sau khi hoàn thành khóa huấn luyện, Lê Mã Lương cùng đơn vị hành quân vượt Trường Sơn tiến thẳng vào chiến trường Quảng Trị – Đường 9 khốc liệt. Trong suốt giai đoạn từ năm 1968 đến năm 1971, ông đã tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, luôn thể hiện bản lĩnh của một người chiến sĩ mưu trí, dũng cảm và kiên quật.
Chiến công lẫy lừng nhất của Lê Mã Lương gắn liền với Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào vào mùa xuân năm 1971. Đây là chiến dịch phản công chiến lược quy mô lớn của Quân Giải phóng nhằm đập tan cuộc hành quân "Lam Sơn 719" do quân đội Mỹ và chính quyền Saigon thực hiện. Trong trận đánh chiếm Cao điểm 500 và khu vực Cầu Kaki (Quảng Trị), đơn vị của Lê Mã Lương gặp phải sự kháng cự dữ dội từ lực lượng bọc thép và bộ binh giặc được máy bay yểm trợ.
Lúc này, Lê Mã Lương đã là Bội phó (sau là Tiểu đội trưởng). Dù bị thương ở tay và mắt, máu chảy ròng rã trên khuôn mặt, anh vẫn kiên quyết không rời trận địa. Tay cầm súng B40, anh nhích từng bước qua các dòng suối và khe núi, tiếp cận sát đội hình xe bọc thép của địch. Với kỹ thuật bắn chính xác và sự bình tĩnh phi thường, một mình Lê Mã Lương đã bắn cháy 4 xe bọc thép M113 của địch, tiêu diệt hàng chục tên giặc, bẻ gãy hoàn toàn đợt phản công của đối phương.
Trận đánh tiếp theo tại ngã ba Bản Đông (Lào), khi hỏa lực máy bay trực thăng và pháo binh địch xả xuống dữ dội làm lực lượng ta bị tổn thất, Lê Mã Lương đã dũng cảm nhặt súng đạn của các đồng chí thương vong, di chuyển liên tục qua nhiều vị trí công sự để bắn trả địch, tạo cảm giác cho quân Pháp/Mỹ rằng lực lượng ta vẫn còn rất đông. Trong chiến dịch này, một mình anh đã tiêu diệt tổng cộng 14 xe bọc thép và hàng chục tên địch, góp phần quan trọng vào thắng lợi toàn diện của Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào.
Sự mưu trí, tinh thần chiến đấu ngoan cường và khả năng tác chiến độc lập của Lê Mã Lương đã làm chấn động toàn bộ chiến trường. Tên tuổi của anh trở thành niềm tự hào và là ngọn đuốc cổ vũ tinh thần thi đua diệt giặc lập công cho cán bộ, chiến sĩ toàn quân.
Ngày 20 tháng 9 năm 1971, khi mới 21 tuổi, Lê Mã Lương đã vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Anh trở thành một trong những anh hùng trẻ tuổi nhất được tuyên dương trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Sau khi đất nước thống nhất, Anh hùng Lê Mã Lương tiếp tục phục vụ trong Quân đội Nhân dân Việt Nam, học tập và rèn luyện trở thành một sĩ quan cao cấp. Ông từng giữ nhiều chức vụ quan trọng như Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam và được phong hàm Thiếu tướng.
Cuộc đời và chiến công của Anh hùng Lê Mã Lương là minh chứng sinh động cho khí tiết quật cường và tinh thần sẵn sàng xả thân vì độc lập, tự do của dân tộc. Câu nói "Cuộc đời đẹp nhất là trên mặt trận đánh giặc" của ông mãi mãi là bài học lịch sử khắc sâu trong tâm khảm của các thế hệ trẻ Việt Nam về lý tưởng sống, trách nhiệm và tình yêu vô bờ bến đối với Tổ quốc.



