Lê Mã Lương - Biểu Tượng Của Tuổi Trẻ Xẻ Dọc Trường Sơn Và Chân Lý "Cuộc Đời Đẹp Nhất Là Trên Trận Tuyến"

Có một thời đại trong lịch sử Việt Nam mà những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi sẵn sàng gác lại những ước mơ cá nhân tươi đẹp nhất để viết nên một bản tráng ca vĩ đại mang tên "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Trong lớp lớp những thanh niên mang trong mình trái tim rực lửa ấy, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Mã Lương hiện lên như một biểu tượng chói lọi nhất. Ông không chỉ là một chiến binh quả cảm trên chiến trường, mà còn là người truyền lửa, là tác giả của câu nói đã hóa thành lẽ sống của cả một thế hệ:
"Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù".
Lê Mã Lương sinh năm 1950 tại vùng quê Trung Bộ giàu truyền thống cách mạng (Thanh Hóa). Sinh ra trong thời chiến, khi lớn lên, chàng thanh niên học giỏi ấy đứng trước một ngã rẽ tươi sáng mà bất cứ ai thời bấy giờ cũng ao ước: được cử đi du học nước ngoài. Thế nhưng, giữa lúc Tổ quốc đang oằn mình dưới bom đạn của đế quốc Mỹ, miền Nam ruột thịt đang rên xiết trong đớn đau, trái tim của người thanh niên yêu nước không cho phép anh an phận nơi giảng đường bình yên. Lê Mã Lương đã quyết định làm một việc chấn động: trích máu viết tâm thư, kiên quyết từ chối suất du học, xin được tòng quân ra chiến trường đánh giặc khi mới 17 tuổi.

Thiếu tướng, Anh hùng LLVTND, Tiến sĩ Lê Mã Lương
Sự lựa chọn dấn thân ấy không phải là một phút bốc đồng của tuổi trẻ, mà là một lý tưởng đã được soi sáng. Bước vào quân ngũ, Lê Mã Lương nhanh chóng chứng minh bản lĩnh của mình trong những trận đánh khốc liệt nhất. Từ chiến trường Đường 9 - Nam Lào, Khe Sanh cho đến chiến dịch Quảng Trị đỏ lửa, dấu chân của anh in đậm ở những mũi nhọn xung kích ác liệt nhất. Anh chiến đấu mưu trí, dũng cảm, nhiều lần lập công xuất sắc. Ngay cả khi bị thương nặng, hỏng mất một con mắt bên trái, Lê Mã Lương vẫn kiên quyết giấu vết thương, xin tổ chức cho phép tiếp tục được cầm súng chiến đấu cùng đồng đội thay vì lùi về tuyến sau.
Chiến công oanh liệt là thế, nhưng điều làm cho cái tên Lê Mã Lương trở nên bất tử trong lòng hàng triệu thanh niên Việt Nam lại nằm ở một câu nói xuất thần. Năm 1971, giữa lúc cuộc chiến đấu đang diễn ra vô cùng ác liệt, khi được một nhà báo chiến trường hỏi về ước mơ và lý tưởng của mình, Lê Mã Lương đã mỉm cười và dõng dạc trả lời:
"Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù".
Câu nói ấy dung dị nhưng mang sức nặng của ngàn quả bom. Nó không chỉ là tiếng lòng của riêng Lê Mã Lương mà đã trở thành bản tuyên ngôn về lẽ sống của hàng triệu thanh niên miền Bắc lúc bấy giờ. Nó thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết, khơi dậy chủ nghĩa anh hùng cách mạng, biến những trang sách, những giảng đường thành bệ phóng để thanh niên náo nức tòng quân, sẵn sàng "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Hòa bình lập lại, Lê Mã Lương tiếp tục gắn bó với quân ngũ, phấn đấu trở thành một vị Tướng lĩnh tài ba (Thiếu tướng) và từng đảm nhiệm cương vị Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Từng trải qua khói lửa chiến tranh, mất đi một phần thân thể và phải chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống, ông hơn ai hết thấu hiểu cái giá của hòa bình. Trong thời bình, ông lại tiếp tục cuộc chiến mới trên mặt trận gìn giữ ký ức, truyền lửa truyền thống yêu nước cho các thế hệ mai sau.



