LÊ MÃ LƯƠNG – “CUỘC ĐỜI ĐẸP NHẤT LÀ TRÊN TRẬN TUYẾN ĐÁNH QUÂN THÙ”

LÊ MÃ LƯƠNG – “CUỘC ĐỜI ĐẸP NHẤT LÀ TRÊN TRẬN TUYẾN ĐÁNH QUÂN THÙ”
Có những câu nói trở thành ký ức của cả một thế hệ bởi phía sau đó không chỉ là lời nói, mà là cả một tuổi trẻ đã được sống, chiến đấu và hy sinh cho Tổ quốc. “Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù” là một câu nói như thế. Người nói câu ấy là Lê Mã Lương – người lính từng đi qua những năm tháng chiến tranh bằng tuổi trẻ, lòng quả cảm và một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước được độc lập, thống nhất. Với ông, tuổi trẻ đẹp nhất không nằm ở những tháng ngày bình yên, mà ở nơi người lính được đứng vào hàng ngũ chiến đấu, nơi mỗi bước chân đều hướng về một mục tiêu lớn hơn cuộc đời mình.
Lê Mã Lương sinh năm 1949 tại xã Trường Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, trong một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Những năm tháng tuổi thơ của ông diễn ra khi đất nước vẫn chìm trong chiến tranh. Bom đạn trở thành một phần của cuộc sống, những người con trai trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ, còn phía sau họ là những người mẹ, người vợ và gia đình ngày đêm mong ngóng. Trong hoàn cảnh ấy, lý tưởng chiến đấu vì độc lập, tự do không phải điều gì xa vời đối với những người trẻ như Lê Mã Lương. Nó được hình thành từ chính cuộc sống, từ quê hương và từ những mất mát mà ông chứng kiến.
Năm 1967, khi mới 18 tuổi, Lê Mã Lương nhập ngũ. Đó là tuổi mà nhiều người trẻ hôm nay còn đang ngồi trên ghế nhà trường, bắt đầu nghĩ về những ước mơ riêng của mình. Nhưng với thế hệ thanh niên thời ấy, tuổi 18 có thể là lúc khoác lên mình bộ quân phục, rời mái nhà thân thuộc để bước vào chiến trường. Lê Mã Lương cũng vậy. Ông trở thành chiến sĩ thuộc Trung đoàn 27, Sư đoàn 320, chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị – một trong những địa bàn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Chiến trường không giống những gì người ta có thể hình dung qua những trang sách. Đó là những ngày hành quân giữa bom đạn, những trận đánh kéo dài, những đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình và những khoảnh khắc người lính phải đối mặt với cái chết bất cứ lúc nào. Lê Mã Lương đã chiến đấu trong hoàn cảnh ấy khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng chính chiến trường khốc liệt đã tôi luyện người lính trẻ thành một con người có bản lĩnh và ý chí phi thường.
Trong những trận chiến ở Quảng Trị, Lê Mã Lương nhiều lần bị thương. Có những vết thương tưởng như đủ khiến một người lính phải rời khỏi chiến trường, nhưng ông vẫn tìm cách trở lại với đơn vị. Bởi đối với người lính ấy, phía trước không chỉ có nhiệm vụ của riêng mình mà còn có đồng đội đang chiến đấu. Giữa chiến trường, sự sống của mỗi người gắn chặt với sự sống của những người bên cạnh. Bỏ cuộc không đơn giản chỉ là rời khỏi trận địa, mà đôi khi còn có nghĩa là để đồng đội phải gánh thêm phần việc và hiểm nguy.
Chính trong những năm tháng ấy, câu nói “Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù” đã trở thành lời khẳng định về lý tưởng sống của một thế hệ. Đó không phải là sự lãng mạn hóa chiến tranh, càng không phải mong muốn tìm kiếm hiểm nguy. Đằng sau câu nói là một sự lựa chọn đầy đau đớn: khi đất nước chưa có hòa bình, người thanh niên phải biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên những ước mơ riêng của mình.
Đối với Lê Mã Lương, “trận tuyến” không chỉ là nơi có tiếng súng. Đó còn là nơi con người thể hiện trách nhiệm của mình với đất nước. Người lính có thể sợ hãi, có thể đau đớn, có thể nhớ nhà, nhưng vẫn phải bước lên phía trước khi nhiệm vụ yêu cầu. Chính điều ấy làm nên vẻ đẹp của người lính trong những năm tháng hoa lửa: không phải vì họ không biết sợ, mà vì họ biết điều gì đáng để mình vượt qua nỗi sợ.
Những năm tháng chiến đấu của Lê Mã Lương cũng cho thấy sự khốc liệt của chiến tranh mà thế hệ hôm nay khó có thể hình dung đầy đủ. Đằng sau mỗi trận đánh là những người lính không trở về, những thân thể mang thương tích, những gia đình mãi mãi mất đi người thân. Quảng Trị trong những năm chiến tranh đã trở thành một trong những chiến trường đẫm bom đạn nhất. Mỗi tấc đất nơi đây đều thấm máu của biết bao người lính từ khắp mọi miền Tổ quốc.
Trong hoàn cảnh ấy, lòng dũng cảm của Lê Mã Lương càng trở nên đáng quý. Ông không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh của tuổi trẻ mà còn bằng ý chí. Những vết thương trên cơ thể không thể làm mất đi niềm tin của người lính. Điều đáng nói hơn cả là ông không xem những năm tháng chiến đấu của mình là sự hy sinh vô nghĩa. Với ông, đó là những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất bởi ông đã được sống trong một thời điểm mà mỗi người đều có cơ hội góp phần vào một sự nghiệp lớn lao của dân tộc.
Sau chiến tranh, Lê Mã Lương tiếp tục gắn bó với quân đội và công tác nghiên cứu lịch sử quân sự. Từ người lính trực tiếp cầm súng trên chiến trường, ông trở thành một nhà nghiên cứu, một người góp phần lưu giữ ký ức về những cuộc chiến đấu mà mình và đồng đội đã trải qua. Những năm tháng ấy giúp ông hiểu sâu sắc rằng chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh lớn, mà còn bởi hàng triệu sự lựa chọn thầm lặng của những con người bình thường: lựa chọn lên đường, lựa chọn ở lại trận địa, lựa chọn bảo vệ đồng đội và lựa chọn đặt Tổ quốc lên trên lợi ích riêng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nhìn lại câu nói nổi tiếng của Lê Mã Lương trong bối cảnh hôm nay, chúng ta càng cảm nhận được giá trị của nó. Thế hệ trẻ thời chiến đã có một tuổi trẻ rất khác. Họ không có nhiều cơ hội lựa chọn cuộc sống bình yên. Khi đất nước cần, họ rời mái nhà, rời giảng đường, rời những người thân yêu để bước vào nơi bom đạn. Có người trở về với thương tích, có người trở về khi mái tóc đã bạc, và có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Lê Mã Lương may mắn trở về, nhưng phía sau sự trở về ấy là những ký ức không thể nào quên về đồng đội. Những người từng cùng ông hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng bữa cơm giữa chiến trường, từng nằm sát bên nhau dưới những trận bom, không phải tất cả đều có ngày trở lại quê nhà. Vì thế, mỗi khi nhắc về chiến tranh, câu chuyện của ông không chỉ là câu chuyện về một người lính đã sống sót, mà còn là lời nhắc nhớ về những người đã không có cơ hội kể lại câu chuyện của mình.
Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong một đất nước hòa bình, được học tập, làm việc, yêu thương và theo đuổi những ước mơ riêng. Những điều tưởng như bình thường ấy từng là ước mơ của biết bao người lính trẻ. Bởi vậy, câu nói “Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù” không nên chỉ được nhớ như một câu nói nổi tiếng. Nó cần được đặt trở lại trong hoàn cảnh của một thế hệ đã sống giữa chiến tranh để hiểu rằng phía sau mỗi chữ “đẹp nhất” là cả tuổi trẻ, mồ hôi, máu và nước mắt.
Lê Mã Lương và thế hệ của ông đã đi qua một thời đại mà Tổ quốc đứng trước thử thách sinh tử. Họ đã chọn đứng vào hàng ngũ chiến đấu, chọn bảo vệ quê hương và chấp nhận những mất mát có thể xảy đến với chính mình. Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện ấy vẫn còn nguyên giá trị. Bởi lòng yêu nước không chỉ thuộc về quá khứ; nó được tiếp nối bằng cách mỗi thế hệ biết trân trọng hòa bình, biết ghi nhớ những người đã hy sinh và biết sống có trách nhiệm với đất nước mình.
Và có lẽ, điều đẹp nhất trong câu nói của Lê Mã Lương không nằm ở hai chữ “trận tuyến”, mà nằm ở chữ “cuộc đời”. Một người lính đã nhìn tuổi trẻ của mình giữa bom đạn và vẫn gọi đó là những năm tháng đẹp nhất, bởi ở nơi khốc liệt nhất ấy, ông biết mình đang sống vì một điều lớn lao hơn bản thân. Đó chính là vẻ đẹp của một thế hệ đã đem tuổi thanh xuân đặt vào lịch sử, để hôm nay chúng ta được lớn lên dưới bầu trời hòa bình và tự do.



