LÊ MÃ LƯƠNG: NGƯỜI ANH HÙNG VÀ HUYỀN THOẠI “CUỘC ĐỜI ĐẸP NHẤT TRÊN TRẬN TUYẾN”
Là một Thiếu tướng Quân đội nhân dân Việt Nam, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông là một thương binh binh hạng 1/4 nhưng vẫn còn sống, nổi tiếng với câu nói lịch sử truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ thanh niên thời kỳ chống Mỹ: "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù".

Trong dòng chảy của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những cái tên đã biến thành ngọn lửa, thiêu rụi mọi nỗi sợ hãi của một thế hệ. Lê Mã Lương chính là một ngọn lửa như thế. Ông là biểu tượng sống cho khí phách hiên ngang, một huyền thoại bước ra từ những năm tháng đất trời rung chuyển bởi bom đạn, người đã khắc vào lịch sử một tuyên ngôn sống bất tử của tuổi trẻ Việt Nam.
Khúc dạo đầu của một chiến binh
Lê Mã Lương sinh ra tại vùng đất địa linh nhân kiệt Nông Cống, Thanh Hóa. Thừa hưởng dòng máu kiên cường từ người cha – một liệt sĩ đã ngã xuống vì độc lập dân tộc, cậu thiếu niên Lê Mã Lương sớm mang trong mình khát vọng nợ nước thù nhà.
Năm 1965, khi cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ lan rộng ra miền Bắc, dù chưa đủ tuổi quân dịch và thể hình nhỏ nhắn, Lê Mã Lương đã khai tăng tuổi để được cầm súng ra mặt trận. Chàng trai 15 tuổi năm ấy bước vào cuộc chiến không phải bằng sự bốc đồng, mà bằng lời thề tiếp bước lý tưởng của người cha quá cố.
Biển lửa Đường 9 - Khe Sanh và đôi mắt một đời kiên trung
Chiến trường Quảng Trị những năm 1967 - 1968 là một "cối xay thịt" đúng nghĩa. Tại mặt trận Đường 9 - Khe Sanh - nơi Mỹ dội xuống hàng vạn tấn bom đạn, Lê Mã Lương lúc này là chiến sĩ bộ binh thuộc Sư đoàn 304.
Trong một trận đánh ác liệt bẻ gãy mũi càn quét của địch, một mảnh bom găm thẳng vào mắt phải của ông. Đau đớn tột cùng, máu nhuộm đỏ một bên mặt, Lê Mã Lương không hề lùi bước. Ông tự tay băng bó, nén đau, tiếp tục ôm súng tiến lên bắn áp đảo quân thù. Khi trận đánh kết thúc, vết thương nhiễm trùng nặng khiến ông vĩnh viễn mất đi con mắt bên phải, mang thương tật hạng 1/4 (mất 81% sức khỏe).
Theo quy định, một thương binh nặng như ông phải chuyển về tuyến sau để điều trị và an dưỡng. Nhưng với Lê Mã Lương, chiến trường vẫn đang vẫy gọi, đồng đội vẫn đang ngã xuống. Ông kiên quyết viết đơn bằng máu, năm lần bảy lượt xin ở lại đơn vị chiến đấu. Trước ý chí sắt đá của ông, cấp trên đành chấp thuận. Trở lại mặt trận với một con mắt độc nhất, Lê Mã Lương vẫn khiến quân địch khiếp sợ bởi tài ngắm bắn bách phát bách trúng. Trong suốt cuộc chiến, ông đã trực tiếp tiêu diệt hàng chục tên địch, bắn cháy nhiều xe quân sự.
Lời tuyên ngôn bất tử của một thế hệ
Năm 1971, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc, người chiến sĩ kiên cường Lê Mã Lương khi ấy mới 21 tuổi đã vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Cũng tại thời điểm lịch sử đó, khi được hỏi về động lực nào giúp một thương binh mất một mắt, mang đầy thương tích trên mình vẫn có thể chiến đấu phi thường đến vậy, Lê Mã Lương đã để lại một câu nói làm rúng động trái tim hàng triệu thanh niên miền Bắc lúc bấy giờ:
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
"Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù!"
Câu nói ngắn gọn, đanh thép nhưng chứa đựng lý tưởng cao đẹp của cả một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Nó trở thành khẩu hiệu hành động, ngọn hải đăng dẫn đường cho hàng vạn học sinh, sinh viên gác bút nghiên, tình nguyện lên đường ra mặt trận.
Người chép sử mang quân hàm Thiếu tướng
Sau ngày đất nước thống nhất (1975), khẩu súng của người anh hùng tạm khép lại nhưng sứ mệnh với Tổ quốc vẫn tiếp diễn. Ông tiếp tục tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc và truy quét FULRO ở Tây Nguyên.
Khi hòa bình thực sự lập lại, bước ra khỏi khói bom, Lê Mã Lương bắt đầu một cuộc chiến mới trên mặt trận tri thức. Ông theo học ngành Lịch sử tại Đại học Tổng hợp Hà Nội, miệt mài nghiên cứu và bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ Sử học. Từ một chiến sĩ cầm súng giữ nước, ông trở thành người giữ gìn những mảnh hồn lịch sử của dân tộc khi đảm nhận cương vị Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam (2006 - 2011). Năm 2007, ông được phong hàm Thiếu tướng Quân đội nhân dân Việt Nam.
Vĩ thanh
Dù những năm tháng cuối đời, tên tuổi của ông đôi lúc gặp phải những luồng dư luận trái chiều xung quanh một số phát ngôn sự kiện lịch sử, nhưng không ai có thể phủ nhận những trang sử vàng chói lọi mà ông đã viết bằng máu và nước mắt thời tuổi trẻ.
Lê Mã Lương của "thời hoa lửa" mãi mãi là một tượng đài về ý chí kiên cường, biểu tượng sống của một thời đại mà mỗi con người đều sẵn sàng dâng hiến thanh xuân, xương máu cho nền độc lập, tự do của dân tộc.



