Cựu chiến binh

Lê Mạnh Hùng

Ký ức vượt Trường Sơn gian khổ của cựu chiến binh Lê Mạnh Hùng – người lính đặc công mang theo ngọn lửa tình thâm đi tìm cha, vượt qua 314 ngày đêm thiếu thốn để cống hiến tuổi xuân cho ngày độc lập, tự do của mảnh đất Tây Nguyên

Gia Lai09/06/2026Cao Văn Sỹ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Diên Hồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CỰU CHIẾN BINH LÊ MẠNH HÙNG: HÀNH TRÌNH ĐI TÌM CHA VÀ 314 NGÀY ĐÊM VƯỢT TRƯỜNG SƠN HUYỀN THOẠI

Vào Tây Nguyên muộn hơn một năm so với Đại đội trưởng Chu Quang Tùy, hành trình tiến vào mặt trận của chàng lính đặc công Lê Mạnh Hùng cũng không kém phần gian khổ và oanh liệt.

🎒 Ngọn lửa tình thâm dẫn lối vào chiến trường

Sinh năm 1952 tại vùng đất lửa Thanh Hóa, ngay khi vừa học hết lớp 10 (theo chương trình hệ cũ), chàng thanh niên Lê Mạnh Hùng đã tình nguyện xung phong nhập ngũ. Đằng sau quyết định dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn ngày ấy là một ước muốn vô cùng giản dị nhưng thiêng liêng: tìm đến nơi người cha thân yêu đang đóng quân.

Ông Hùng xúc động nhớ lại:

“Ba tôi khi ấy đang chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Tôi chỉ có một khát khao duy nhất là vào bộ đội để có cơ hội vào cùng chiến hào với ba. Chính vì vậy, dù mẹ và các anh em trong gia đình ra sức ngăn cản, tôi vẫn quyết chí lên đường.”

Cuối tháng 4 năm 1970, ông Hùng chính thức có quân tịch, bước vào đời lính. Thế nhưng, một sự thật nghiệt ngã mà người lính trẻ măng ngày ấy không hề hay biết: cha ông đã anh dũng hy sinh tại mặt trận Tiền Giang chỉ vài ngày sau đó. Ở chặng đầu của cuộc chiến, thông tin ấy chưa đến tay ông. Ước mong cháy bỏng được cùng cha đứng chung một chiến tuyến vẫn như một ngọn lửa thiêng, leo lét cháy và dẫn đường cho ông kiên định hướng về miền Nam ruột thịt.

Cũng giống như người đồng đội Chu Quang Tùy, chiến sĩ trẻ Lê Mạnh Hùng đã trải qua gần một năm huấn luyện nghiêm ngặt tại Sơn Tây trước khi chính thức được tuyển chọn vào lực lượng đặc công tinh nhuệ và nhận nhiệm vụ trên cao nguyên bazan đất đỏ. Đến cuối năm 1970, ông bắt đầu hành quân theo hướng Tây Trường Sơn để tiến về điểm tập kết.

🏔️ 314 ngày hành quân gánh nhau ra trận và vị mặn từ tro cỏ gianh

Hành trình xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước là một chuỗi những thử thách khốc liệt vượt quá giới hạn thông thường của con người.

Ông Hùng bồi hồi hồi tưởng:

“Chúng tôi đã mất đúng 314 ngày đêm hành quân ròng rã. Trên đường đi qua đất bạn Lào, do điều kiện vô cùng thiếu thốn, anh em chiến sĩ phải mang nhiều tư trang, vật dụng cá nhân để đổi lấy cơm nếp, thịt khô của người dân địa phương ăn cho có sức. Những lúc ốm đau, kiệt sức vì bệnh tật, đồng đội lại chặt tre làm cáng, kiên cường gánh nhau đi suốt chặng đường dài để cùng hướng về chiến trường.”

Khi đặt chân đến vùng đất cao nguyên, những ngày đầu gian khó lại tiếp tục bủa vây. Bộ đội địa phương lúc bấy giờ vừa phải tổ chức chiến đấu, vừa phải tự lực cánh sinh tăng gia sản xuất để tự túc lương thực. Người thì khai hoang trồng sắn, kẻ lại lội rừng mót mỳ trên những nương rẫy hoang tàn. Sự thiếu thốn lên đến đỉnh điểm khi "đại đội 100 con người có khi chỉ còn lại vỏn vẹn hai bồ củ sắn".

Đặc biệt, muối ăn – một thứ gia vị tưởng chừng như đơn giản – lại trở thành niềm mơ ước xa xỉ của những người lính trên cao nguyên lộng gió. Để khắc phục cái nhạt nhẽo của núi rừng và bổ sung chất khoáng cho cơ thể, bộ đội chỉ còn cách đốt cỏ gianh, lấy phần than tro mặn chát trộn vào thức ăn cho có vị.

Gian khổ, đói khát và hiểm nguy tột cùng là vậy, nhưng tinh thần của những người chiến sĩ đặc công chưa bao giờ lay chuyển. Nhìn lại những năm tháng rực lửa ấy, cựu Đại đội trưởng Đại đội 10 Chu Quang Tùy nhớ lại:

“Thế nhưng, không một ai kêu than hay nản chí. Anh em chỉ càng thêm đồng lòng, quyết tâm chiến đấu và cùng nhau hướng về ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn