Bài viết

Lê Quang Ninh

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh ra trong một gia đình cách mạng ở vùng ven Mỹ Tho, nơi mỗi mái nhà, mỗi bờ tre đều thấm đẫm khí phách kiên cường của quê hương kháng chiến. Ba tôi tham gia cách mạng từ trước Cách mạng Tháng Tám, má và các anh chị em gắn bó với cuộc trường kỳ chống Pháp. Ba anh chị em tôi đã ngã xuống; ngày đất nước thống nhất, ba được truy tặng Huân chương Độc lập, má được phong tặng Bà Mẹ Việt Nam anh hùng. Còn tôi, từ những năm học ở Trường Nguyễn Đình Chiểu, đã được phong trào cách mạng dìu dắt, trở thành cán bộ hợp pháp của Ban binh vận Mỹ Tho.

Cuối năm 1963, tôi được kết nạp Đảng ngay trong lòng địch. Đồng chí Mười Hòa - Tỉnh ủy viên, Trưởng ban binh vận, giao nhiệm vụ đặc biệt, phải thi rớt tú tài, vào học Trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức để luồn sâu. Tôi từng xin ra chiến khu cầm súng nhưng trước yêu cầu của Đảng và lời má dặn, tôi chấp nhận con đường đơn độc và hiểm nguy ấy. Ban binh vận chuẩn bị cho tôi một lý lịch “hoàn hảo”, đủ để vượt qua mọi đợt thẩm tra của địch.Cuối năm 1964, tôi tốt nghiệp chuẩn úy, điều về Sư đoàn 25. Từ trung đội trưởng, đại đội trưởng rồi tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 50, tôi hoạt động theo đường dây đơn tuyến của Ban Binh vận Trung ương Cục, mật giao duy nhất là chị Tư Nhẫn suốt 11 năm đóng vai người chị họ, âm thầm dẫn dắt tôi từng bước.Những ngày đầu về đơn vị, binh sĩ Sư đoàn 25 đào ngũ rất nhiều. Tôi nắm lấy thời cơ, tìm hiểu từng người, tạo cảm tình, khuyên họ giữ gìn phẩm hạnh, gửi tiền về nuôi vợ con. Trên chiến trường, tôi tìm mọi cách bảo vệ sinh mạng cho lính, cấm ngặt chuyện cướp bóc, đánh dân. Súng đạn quân ta bỏ lại, tôi âm thầm cất giấu rồi đưa lên báo cáo như chiến tích. Mỗi lần sư đoàn trưởng hay cố vấn Mỹ muốn phô trương thành tích, tôi cho lính cởi áo, nằm rải rác giả làm xác “Việt cộng”.Tháng 4/1975, thời khắc lịch sử đã đến. Sau sự kiện anh Nguyễn Thành Trung ném bom Dinh Độc Lập, phong trào nội tuyến dâng lên mạnh mẽ. Gặp tôi tại Long An, chị Tư Nhẫn truyền mệnh lệnh phải làm tan rã đơn vị càng lớn càng tốt, tốt nhất là chỉ huy cả tiểu đoàn nổi dậy, không được chờ lực lượng bên ngoài.Tôi hiểu đây là cơ hội cuối cùng để hoàn thành sứ mệnh hơn mười năm cài cắm. Suốt đường trở về đơn vị, tôi tính từng phương án làm sao để toàn tiểu đoàn nghe theo mà vẫn bảo toàn sinh mạng cho anh em.Lúc ấy, Sư đoàn 25 rút về Đồng Dù phòng thủ Tây Bắc Sài Gòn. Sĩ quan, binh lính hoang mang cực độ. Tôi mở cuộc thảo luận công khai, đặt câu hỏi thẳng: “Mỹ bỏ Thiệu rồi, tụi bây nghĩ sao? Giải phóng tiến sát rồi, tụi bây tính sao?”. Qua đó, tôi nắm được sáu sĩ quan, trong đó có tiểu đoàn phó Bùi Văn Nam Sơn, cùng hơn chục binh sĩ chắc chắn sẽ theo mình.Ngày 28/4, khi tiểu đoàn được lệnh rút về Đồng Dù, tôi thấy thời cơ đã đến. Với lý do lộ 22 bị chia cắt, tôi thuyết phục chỉ huy Thiết đoàn 10 cho bộ binh đi trước. Nhờ vậy, tôi tách tiểu đoàn ra khỏi thiết giáp. Khi đến An Tịnh, tinh thần lính hoàn toàn rệu rã, chỉ chờ tôi quyết định.Tại cuộc họp chớp nhoáng với các đại đội trưởng và nòng cốt, tôi đứng dậy, dõng dạc tuyên bố:“Tôi là người của Mặt trận. Ai theo tôi sẽ được bảo đảm an toàn”.Tiếng hưởng ứng vang lên đồng loạt. Những kẻ ác ôn ngoan cố không kịp trở tay. Tôi lập Ủy ban khởi nghĩa phản chiến, cử tiểu đoàn phó đi liên lạc quân giải phóng, đồng thời báo cáo bằng vô tuyến về Trung ương Cục.Năm phút sau, tín hiệu trả lời: “Đưa cả tiểu đoàn vào căn cứ giải phóng.”Đơn vị chủ lực Quân đoàn 3 đón chúng tôi bằng niềm vui vỡ òa. Người dân An Tịnh nhường từng hầm trú ẩn cho những binh sĩ vừa trở về chính nghĩa. Cảnh tượng ấy khiến tôi suốt đời không quên.Cú nổi dậy của Tiểu đoàn 1 khiến Thiết đoàn 10 tan rã ngay đêm 28/4, làm suy sụp lực lượng phòng thủ của Sư đoàn 25 ở Đồng Dù, tạo điều kiện để quân ta tiến công, bắt sống sư đoàn trưởng.Chỉ vài giờ sau, tôi được Ban Binh vận Trung ương Cục và Tỉnh ủy Tây Ninh gặp mặt, động viên, giao nhiệm vụ mới. Hơn mười năm luồn sâu, đến giây phút ấy, tôi mới thực sự được sống là chiến sĩ của cách mạng, hoàn thành lời thề với nhân dân, với Đảng, với má.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn