: Lê Quốc Tấn
Mùa xuân năm 1975 mãi mãi là một dấu mốc chói lọi trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Đó là mùa xuân của chiến thắng, của hòa bình, của ngày đất nước nối liền một dải. Khi được nghe bác Tấn kể lại những ngày trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, em như được sống lại trong không khí hào hùng của thời khắc quyết định vận mệnh đất nước.
Theo lời bác kể, đơn vị của bác xuất phát từ hướng Đông, mang theo nhiệm vụ mở đường tiến thẳng vào Sài Gòn. Những ngày đầu của chiến dịch, cả đơn vị hành quân liên tục, vượt qua nhiều vùng còn do địch kiểm soát. Cuộc hành quân diễn ra khẩn trương và căng thẳng. Xe tăng gầm vang, pháo binh nổ rền, bộ binh tiến lên từng bước vững chắc. Ai nấy đều mệt nhoài, nhưng không một người nào chùn bước, bởi trong tim mỗi người lính lúc ấy đều cháy lên niềm tin mãnh liệt: ngày chiến thắng đã ở rất gần.
Những đêm hành quân là những đêm không thể nào quên. Tiếng động cơ xe tăng xé tan màn đêm tĩnh mịch. Phía trước là ánh sáng chói lòa của pháo sáng, là những đợt phản kích quyết liệt của địch. Nhưng trong bom đạn ác liệt ấy, tinh thần người lính lại càng thêm vững vàng. Họ siết chặt tay súng, bước tiếp trong tiếng hô vang dội: “Tiến lên! Vì miền Nam ruột thịt!”
Khi tiến vào vùng ngoại ô Sài Gòn, tiếng súng trở nên dày đặc hơn. Bác Tấn kể rằng, khoảnh khắc nhìn thấy lá cờ giải phóng tung bay từ xa, cả đơn vị như được tiếp thêm sức mạnh. Mọi người lao lên phía trước, vượt qua những tuyến phòng thủ cuối cùng của địch. Khói thuốc súng mù mịt, tiếng bước chân, tiếng hô xung phong hòa quyện vào nhau như một bản hùng ca của ngày toàn thắng.
Giữa những giây phút quyết định ấy, đã có những người lính ngã xuống. Có người vừa chạy vừa gọi tên đồng đội phía sau, nhưng khi ngoảnh lại thì chỉ còn lại sự im lặng. Những hy sinh thầm lặng ấy chính là cái giá cuối cùng để lá cờ chiến thắng được cắm trên nóc Dinh Độc Lập, để đất nước Việt Nam bước vào kỷ nguyên hòa bình, độc lập và thống nhất.
Nghe bác Tấn kể lại, em càng thấm thía rằng chiến thắng ngày 30/4/1975 không chỉ là một mốc son lịch sử được ghi trong sách vở, mà là kết tinh của biết bao mồ hôi, máu và nước mắt của các thế hệ cha anh. Đó là chiến thắng của lòng yêu nước, của ý chí quật cường và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Là một học sinh lớp 7, khi được lắng nghe những câu chuyện về thời hoa lửa ấy, em càng thêm trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay. Em hiểu rằng từng ngày được cắp sách đến trường, được sống trong yên bình là thành quả của sự hy sinh to lớn mà cha ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và tính mạng.
Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn và có trách nhiệm hơn, để xứng đáng với những người lính đã đi qua mùa xuân năm 1975 đầy lửa đạn ấy — những con người đã viết nên trang sử hào hùng nhất của dân tộc Việt Nam.



