Cựu chiến binh

Lê Quốc Tấn (1949) (1)

Hưng Yên22/12/2025Phạm Nhật Minh (Lớp : 7C THCS LƯƠNG THẾ VINH, XÃ LÊ LỢI)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lửa” là cách gọi những năm tháng cuối cùng nhưng dữ dội nhất của cuộc kháng chiến, khi cả dân tộc Việt Nam dồn toàn bộ sức lực, niềm tin và ý chí cho ngày toàn thắng. Với ông Tấn, “Thời Hoa Lửa” không chỉ là một khái niệm trong sách lịch sử, mà là những ngày không thể nào quên, gắn liền với Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975, thời khắc ông cùng đồng đội tiến về Sài Gòn trong khí thế sôi sục của cả dân tộc.

Ông Tấn thường kể rằng, những ngày cuối tháng Tư năm ấy, đơn vị ông hành quân liên tục, gần như không có một ngày nghỉ trọn vẹn. Xe tăng, pháo binh, bộ binh nối dài trên các trục đường lớn nhỏ, tạo thành những dòng quân cuồn cuộn tiến về phía trước. Ban ngày, bộ đội khẩn trương tiến quân; ban đêm, mọi người lại vội vàng đào công sự tạm, củng cố đội hình, sẵn sàng cho trận đánh tiếp theo. Không khí lúc ấy luôn căng thẳng và hồi hộp, bởi ai cũng hiểu rằng đây là trận đánh mang tính quyết định cho vận mệnh của đất nước, nhưng cũng không một ai cho phép mình chủ quan hay lơ là dù chỉ một phút.

Khi tiến vào vùng ven Sài Gòn, hỏa lực của địch vẫn còn rất mạnh. Đạn từ các vị trí cố thủ bắn ra liên tục, pháo nổ ngay trước đội hình tiến quân, khói lửa mù mịt. Ông Tấn kể có những lúc đơn vị phải dừng lại giữa đường, vừa tránh hỏa lực của địch, vừa tổ chức đánh trả để mở đường tiến lên. Một số đồng đội không may trúng đạn, buộc phải để lại phía sau cho quân y kịp thời cứu chữa. Đó là những khoảnh khắc vô cùng đau xót, nhưng đội hình vẫn phải tiếp tục tiến lên, bởi mệnh lệnh lúc ấy rất rõ ràng: không được chậm trễ, không được để lỡ thời cơ giải phóng hoàn toàn miền Nam.

Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nhận được lệnh tổng tiến công, ông Tấn kể rằng đơn vị ông tiến rất nhanh. Các tuyến phòng thủ của địch lần lượt tan rã, nhiều nơi gần như không còn sức kháng cự. Khi tiến sâu vào nội đô Sài Gòn, khung cảnh trước mắt ông và đồng đội hoàn toàn khác so với chiến trường rừng núi quen thuộc: nhà cửa san sát, đường phố ngổn ngang dấu vết của chiến tranh. Hai bên đường, người dân đứng nhìn đoàn quân đi qua – có người vẫy tay chào, có người rưng rưng nước mắt, có người chỉ lặng lẽ dõi theo. Dù mỗi người một cảm xúc, nhưng tất cả đều chung một mong muốn cháy bỏng: chiến tranh sớm kết thúc, đất nước được hòa bình.

Khi nghe tin Sài Gòn được giải phóng hoàn toàn, ông Tấn kể rằng đơn vị dừng lại giữa lòng thành phố. Trong khoảnh khắc ấy, không ai nói với ai một lời, không phải vì mệt mỏi, mà bởi mỗi người đều hiểu rằng: từ giây phút đó, đất nước đã bước sang một trang sử mới, không còn chia cắt, không còn bom đạn. Đó là giây phút mà niềm vui, niềm tự hào và cả sự mất mát hòa quyện vào nhau, khiến ai cũng lặng đi vì xúc động.

Kết thúc câu chuyện, ông Tấn thường nhắc nhở rằng: hòa bình hôm nay là điều mà cả một thế hệ đã phải đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ. Độc lập không chỉ là niềm vui chiến thắng, mà còn là trách nhiệm lớn lao của các thế hệ sau – trách nhiệm gìn giữ, bảo vệ và xây dựng đất nước, để những đau thương của “Thời Hoa Lửa” không bao giờ lặp lại.

Nghe ông Tấn kể chuyện, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Em hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay, những ngày được đến trường, được vui chơi và học tập, đều được xây dựng từ sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính. Là một học sinh lớp 7, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập chăm chỉ hơn, rèn luyện đạo đức tốt hơn, biết yêu thương, sẻ chia và sống có trách nhiệm, để xứng đáng với những con người đã sống và chiến đấu trong “Thời Hoa Lửa” của dân tộc.

Em tin rằng, khi mỗi chúng em biết trân trọng quá khứ, sống tốt trong hiện tại và hướng tới tương lai, thì ngọn lửa của “Thời Hoa Lửa” sẽ còn mãi được thắp sáng, trở thành nguồn động lực để thế hệ trẻ tiếp bước cha anh, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng hòa bình, giàu mạnh và tươi đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn