Lê Tấn Quốc – Người lính bước qua lòng địch
Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương
Lê Tấn Quốc (1919–1968), còn có tên là Lê Thanh Tòng, quê xã Tân Long, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang, là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, nguyên Đại đội trưởng lực lượng biệt động Sài Gòn. Ông nhập ngũ năm 1945, từng chiến đấu suốt 9 năm trong kháng chiến chống Pháp ở Tây Nam Bộ, sau đó được điều về chỉ huy lực lượng biệt động hoạt động trong nội thành Sài Gòn.
Người bước vào lòng địch
Sau năm 1954, Lê Tấn Quốc được giao nhiệm vụ hoạt động tại Sài Gòn.
Giữa một thành phố nằm dưới sự kiểm soát gắt gao của đối phương, người chiến sĩ biệt động phải sống và hoạt động trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Ông đã xây dựng ba hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ và cất giấu vũ khí, đồng thời tổ chức một đường dây liên lạc từ Sài Gòn đến Cà Mau với 8 đầu mối và 12 cơ sở mật.
Nhờ mạng lưới ấy, ông đã đưa hơn 200 lượt cán bộ ra vào nội thành an toàn.
Bị bắt nhưng không khuất phục
Tháng 6/1956, Lê Tấn Quốc bị địch bắt.
Những người hoạt động biệt động khi rơi vào tay đối phương thường phải đối mặt với những cuộc tra khảo và tra tấn khắc nghiệt.
Nhưng ông vẫn giữ vững khí tiết, không khuất phục trước đòn roi và sự đe dọa.
Sau khi ra tù, ông tiếp tục trở lại với hoạt động cách mạng.
Trận đánh Dinh Độc Lập
Tết Mậu Thân 1968, Lê Tấn Quốc tham gia trận đánh vào Dinh Độc Lập cùng lực lượng Biệt động Sài Gòn.
Rạng sáng mồng Hai Tết, Đội 5 biệt động tiến về mục tiêu.
Chiếc xe do Lê Tấn Quốc cầm lái chở chỉ huy và các chiến sĩ tiến đến khu vực Dinh Độc Lập.
Nhưng kế hoạch phá cổng không thành công. Lực lượng biệt động bị mắc kẹt bên ngoài và phải chuyển sang chiến đấu trực tiếp với đối phương.
Trong tình thế vô cùng bất lợi, Lê Tấn Quốc cùng đồng đội vẫn bám trụ chiến đấu.
Ông đã anh dũng hy sinh trong trận đánh, để lại câu chuyện về một người chỉ huy đã lựa chọn ở lại chiến đấu cùng đồng đội giữa vòng vây của đối phương.
“Bảy Rau Muống”
Trong lực lượng biệt động Sài Gòn, các đồng đội gọi ông bằng cái tên thân mật “Bảy Rau Muống”.
Đó là một cái tên nghe rất đời thường.
Nhưng phía sau cái tên ấy là một người đã dành hơn hai mươi năm của cuộc đời cho hoạt động cách mạng và chiến đấu.
Từ những năm kháng chiến ở Tây Nam Bộ đến những con phố Sài Gòn, cuộc đời ông gắn với những nhiệm vụ bí mật và những trận chiến mà chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Hơn hai mươi năm sau mới tìm thấy hài cốt
Sau trận đánh năm 1968, Lê Tấn Quốc mất tích.
Hơn 20 năm sau, hài cốt của ông mới được đồng đội tìm thấy trong một hoàn cảnh đặc biệt. Gần đây, câu chuyện về hành trình tìm kiếm và xác định hài cốt của ông vẫn được gia đình và đồng đội nhắc lại.
Sự ra đi của ông vì thế không chỉ là câu chuyện về một người lính hy sinh.
Đó còn là câu chuyện về những người ở lại đã không ngừng tìm kiếm đồng đội của mình.
Người lính bước qua lòng địch
Lê Tấn Quốc đã đi qua ba giai đoạn của cuộc chiến: từ kháng chiến chống Pháp ở Tây Nam Bộ, đến những năm hoạt động bí mật trong lòng Sài Gòn, rồi trận đánh cuối cùng tại Dinh Độc Lập.
Ông không chỉ chiến đấu bằng vũ khí.
Ông xây dựng cơ sở, bảo vệ cán bộ, tổ chức đường dây liên lạc và nhiều lần bước qua những vòng kiểm soát của đối phương để giữ cho mạng lưới cách mạng hoạt động.
“Có những người lính bước vào lòng địch không phải để tìm đường trở về, mà để mở đường cho đồng đội và cho cả một cuộc chiến đi đến ngày chiến thắng.”
Lê Tấn Quốc – người lính bước qua lòng địch, người chỉ huy biệt động đã ngã xuống giữa lòng Sài Gòn trong mùa Xuân Mậu Thân 1968.



