LÊ THANH ĐẠO – PHI CÔNG ĐI QUA NHỮNG TRẬN ĐÁNH TRÊN BẦU TRỜI
Vũ Thị Vân Anh
Năm 1963, sau khi tốt nghiệp phổ thông, Lê Thanh Đạo nhập ngũ. Ban đầu ông được đào tạo trong lực lượng pháo binh. Nhưng chưa đầy một năm sau, ông được lựa chọn sang Liên Xô học lái máy bay chiến đấu.
Năm 1968, sau khi hoàn thành khóa học, ông trở về nước và được biên chế vào Trung đoàn Không quân 921.
Từ đây, cuộc đời người lính của Lê Thanh Đạo chuyển sang một chiến trường hoàn toàn khác: bầu trời miền Bắc.
Ông bay trên các loại máy bay MiG-17 và MiG-21, trực tiếp tham gia nhiều trận không chiến. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, ông đã hơn 60 lần xuất kích, 13 lần gặp địch và bắn rơi 6 máy bay F-4 của Mỹ, trong đó có 5 chiếc bị bắn rơi tại chỗ bằng tên lửa; ông cũng yểm hộ, tạo điều kiện để đồng đội bắn rơi 5 máy bay khác.
Thành tích ấy đưa Lê Thanh Đạo vào nhóm phi công đạt cấp ACE, tức những phi công bắn hạ từ 5 máy bay đối phương trở lên.
Nhưng để có được những con số ấy là cả một quá trình rèn luyện khắc nghiệt.
Trước khi trở thành phi công chiến đấu, ông từng phải đối mặt với những khó khăn về sức khỏe, kỹ thuật bay và những tai nạn trong quá trình huấn luyện. Nhật ký của ông trong những năm 1965–1968 ghi lại cả những lúc thất bại, những phút tự vấn và quyết tâm đứng dậy tiếp tục.
Chính vì vậy, câu chuyện Lê Thanh Đạo không chỉ là câu chuyện của những trận không chiến.
Đó còn là câu chuyện của một người trẻ học cách vượt qua chính mình.
Trên bầu trời, mỗi lần cất cánh đều là một lần đối mặt với thử thách. Nhưng phía sau người phi công với những chiến công ấy là một chàng trai từng nhiều lần thất bại, từng nghi ngờ bản thân và cuối cùng vẫn chọn “dậy mà đi”.



