Lê Thánh Tông
Lê Thánh Tông sinh năm 1442, là vị hoàng đế thứ năm của nhà Lê sơ, người đưa triều đại này đạt đến đỉnh cao cực thịnh về mọi mặt chính trị, kinh tế, văn hóa và quân sự. Lên ngôi năm 1460, ông thực hiện một loạt cuộc cải cách hành chính sâu rộng: bãi bỏ các đặc quyền của các công thần, tôn ti trật tự triều đình được quy củ hóa, biên soạn bộ luật Hồng Đức (Quốc triều hình luật) tiên tiến bậc nhất thời phong kiến Việt Nam với nhiều điều khoản bảo vệ quyền lợi của phụ nữ và nhân dân. Ông cũng là một nhà quân sự tài ba, trực tiếp thân chinh cầm quân dẹp loạn phương Bắc và mở mang bờ cõi về phía Nam. Bên cạnh sự anh minh trên chính trường, Lê Thánh Tông còn là một nhà thơ lớn, người sáng lập ra hội Tao Đàn, trực tiếp xướng họa thơ ca, đẩy nền văn học chữ Hán và chữ Nôm lên một tầm cao mới. Thời kỳ trị vì của ông mang niên hiệu Quang Thuận và Hồng Đức, được sử sách ca ngợi là thời kỳ "Hồng Đức thịnh trị".



