LÊ THỊ BẠCH CÁT: NỮ GIẢNG VIÊN BIỆT ĐỘNG VÀ KHÚC CA BI TRÁNG GIỮA LÒNG SÀI GÒN

Trong thế hệ thanh niên thời hoa lửa, có những người trí thức trẻ đã chọn từ bỏ cuộc sống yên bình để dấn thân vào nơi khốc liệt nhất của cuộc chiến. Tiêu biểu cho tinh thần kiên cường, dũng cảm và lòng yêu nước sắt son của người phụ nữ Việt Nam chính là Anh hùng, Liệt sĩ Lê Thị Bạch Cát (bí danh Sáu Xuân).
Sinh năm 1940 tại làng Mai Bảng, Nghi Thủy, Nghệ An, Lê Thị Bạch Cát tốt nghiệp Trường Cao đẳng Sư phạm Thể dục Thể thao Trung ương và được giữ lại làm giảng viên. Thế nhưng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của miền Nam ruột thịt, năm 1964, cô giáo trẻ ấy đã tình nguyện rời bục giảng, vượt Trường Sơn vào Nam hoạt động. Chị được phân công về lực lượng Biệt động Sài Gòn - Gia Định, giữ chức vụ Bí thư Chi bộ kiêm Đội trưởng Đội Vũ trang Tuyên truyền Quận 1. Giữa sào huyệt kẻ thù, chị đã mưu trí chỉ huy đội biệt động tổ chức nhiều trận đánh táo bạo, gây kinh hoàng cho quân Mỹ - chính quyền Sài Gòn.
Trong đợt 2 của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, trưa ngày 5/5/1968, tổ biệt động của chị bị địch bao vây cô lập tại hẻm số 83 đường Cô Giang (Quận 1). Dù lực lượng chênh lệch, chị cùng đồng đội đã kiên cường chống trả vũ bão suốt nhiều giờ. Khi súng hết đạn, quân địch ập vào hòng bắt sống. Giữa ranh giới sinh tử, người nữ đội trưởng 28 tuổi ấy đã mưu trí rút chốt quả lựu đạn cuối cùng, quyết tử cùng kẻ thù và anh dũng hy sinh. Trước lúc ngã xuống, chị đã hiên ngang hô vang lời thề bất khuất:
“Bắn đi! Người cộng sản không bao giờ biết đầu hàng! Việt Nam nhất định thắng!”.
Đối với tuổi trẻ xã nhà hôm nay, tấm gương hy sinh anh dũng của Anh hùng Lê Thị Bạch Cát là bài học sâu sắc về lòng yêu nước và khát vọng dâng hiến. Tên của chị đã được tạc vào những con đường, những ngôi trường trang trọng. Thế hệ đoàn viên thanh niên hôm nay nguyện nối tiếp ngọn lửa kiên trung của chị, ra sức học tập, rèn luyện để xứng đáng với những máu xương đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



