Lê thị hà lê
Bức thư chưa gửi
Những năm chiến tranh ác liệt, ở một đơn vị thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, có một cô gái tên Lan. Cô mới 19 tuổi, bằng tuổi nhiều người còn đang ngồi trên ghế giảng đường.
Lan không phải người giỏi nói, nhưng lúc nào cũng là người xung phong ra tuyến đường nguy hiểm nhất để san lấp hố bom. Bạn bè hay trêu:
“Sau này hòa bình, Lan làm anh hùng nhé!”
Cô chỉ cười:
“Chỉ cần được về nhà là đủ rồi.”
Một buổi chiều, sau trận bom dữ dội, Lan ngồi viết thư. Đó là lá thư đầu tiên cô viết cho mẹ sau nhiều tháng. Trong thư, cô không kể về bom đạn, không kể về những lần suýt chết. Cô chỉ viết:
“Mẹ ơi, ở đây con vẫn ổn. Đêm Trường Sơn có nhiều sao lắm. Con nhìn lên trời là thấy như đang ở gần nhà…”
Nhưng lá thư ấy chưa kịp gửi.
Đêm hôm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp: thông đường ngay trong đêm để đoàn xe kịp ra tiền tuyến. Lan lại xung phong đi đầu.
Bom nổ. Đất đá vùi lấp con đường… và cả cô.
Sáng hôm sau, đồng đội tìm thấy cuốn sổ nhỏ của Lan. Trong đó là lá thư chưa gửi, gấp ngay ngắn. Không ai nói gì, chỉ lặng lẽ chuyền tay nhau đọc.
Một người bạn khẽ nói:
“Lan về nhà rồi… chỉ là theo cách khác thôi.”



