LÊ THỊ HOÀNG CỰU CHIẾN BINH

NHỮNG LẦN BƯỚC QUA CỬA TỬ CỦA BÀ LÊ THỊ HOÀNG
Hôm nay, các bạn Đoàn viên Chi đoàn và Đội viên Liên đội Trường Tiểu học Trần Quốc Toản đã có dịp lắng nghe bà Lê Thị Hoàng kể lại những năm tháng sống giữa bom đạn mà không khỏi xúc động. Ở tuổi 19 – độ tuổi đẹp nhất của đời người, bà không chọn cuộc sống yên ổn mà quyết định tòng quân tham gia kháng chiến với một lý do rất đỗi giản dị: “không chịu lấy chồng, sợ bị bắt đi Vũng Tàu”.
Từ một cô gái trẻ, bà bước vào chiến tranh khốc liệt và nhiều lần thoát chết trong gang tấc. Có lần, bà ngồi trú dưới bụi tre thì trực thăng địch lượn tới xả súng, nhưng kỳ diệu là không viên đạn nào trúng bà. Lần khác, vừa kịp chạy đến gốc cây dầu để ẩn nấp thì quả bom dội xuống đúng vị trí vừa đứng, buộc mọi người phải lao xuống hố bom để giữ mạng.
Những bước chân trong chiến tranh luôn đầy hiểm nguy. Khi đang mang thai người con thứ hai, bà từng chạm mặt xe tăng địch và phải vội ẩn mình trong lùm cây để thoát thân. Có lần khác, một tên lính đi sượt qua mà không hề phát hiện ra bà, để rồi bà tiếp tục sống sót một cách khó tin.
Ám ảnh nhất là lần bà cùng đồng đội rơi vào vòng phục kích ở Phước Hải. Giữa làn đạn, hai người chỉ biết chạy khi địch ngưng bắn và nằm rạp xuống khi đạn dội tới. Kết thúc trận càn, người đồng đội đã hy sinh, còn bà may mắn sống sót.
Nghe bà kể, các bạn Đoàn viên Chi đoàn và Đội viên Liên đội Trường Tiểu học Trần Quốc Toản không khỏi tự hỏi điều gì đã giúp người phụ nữ nhỏ bé ấy vượt qua biết bao lần giáp mặt tử thần. Có lẽ đó là ý chí kiên cường, là lòng yêu nước, và cũng như một phép màu luôn chở che cho những con người đã dốc lòng vì Tổ quốc.
Cảm ơn bà và thế hệ cha ông đã dành cả thanh xuân đánh đổi lấy hòa bình cho thế hệ chúng tôi ngày hôm nay. Trân trọng và biết ơn mãi mãi!



