Bài viết

LÊ THỊ HỒNG GẤM – ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA DÒNG KÝ ỨC THỜI HOA LỬA

Ninh Bình07/05/2026ĐẶNG DUY TRƯƠNG (XÃ BÌNH GIANG)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÊ THỊ HỒNG GẤM – ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA DÒNG KÝ ỨC THỜI HOA LỬA

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng mực, mà bằng cả máu và nước mắt của những người con tuổi đôi mươi. Trong chuỗi hành trình “Câu chuyện thời hoa lửa” mà Đoàn Thanh niên đang gìn giữ, hình ảnh người con gái Tiền Giang – anh hùng liệt sĩ Lê Thị Hồng Gấm – hiện lên như một đóa sen ngát hương, rực cháy giữa phong ba bão táp của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Chị Hồng Gấm bước vào cuộc chiến khi tuổi đời còn rất trẻ, cái tuổi mà lẽ ra người thiếu nữ đang mơ về những tà áo mới, những buổi hò hẹn bên dòng sông Tiền thơ mộng. Nhưng trước cảnh quê hương bị giày xéo, chị đã chọn cho mình màu áo của người chiến sĩ giao liên, chọn con đường gian khổ nhưng đầy vinh quang. “Thời hoa lửa” trong cuộc đời chị không phải là những trang thơ mộng mơ, mà là những ngày bám trụ địa bàn, là những chuyến xuồng băng qua tầm mắt địch để mang lương thực, vũ khí cho đồng đội.

Trận đánh ngày 10/4/1970 đã trở thành một huyền thoại bất tử trong lòng bao thế hệ. Giữa cánh đồng trống không một nơi trú ẩn, trước sự bao vây của ba chiếc trực thăng vũ trang hiện đại, chị Hồng Gấm đã đưa ra một quyết định đầy cao thượng: nhận cái chết về mình để dành sự sống cho đồng đội. Hình ảnh người con gái mảnh mai đứng hiên ngang giữa đất trời, tay cầm súng bắn trả máy bay địch, đã trở thành biểu tượng của khí phách Việt Nam. Chị không chỉ chiến đấu bằng vũ khí, mà chiến đấu bằng một đức tin sắt đá vào ngày độc lập. Ngay cả khi hơi thở cuối cùng sắp lịm đi, chị vẫn kịp đập nát khẩu súng, kiên quyết không để một mảnh sắt nhỏ nào của ta rơi vào tay giặc.

Sự hy sinh của chị ở tuổi 19 – cái tuổi thanh xuân rực rỡ nhất – đã để lại một niềm xúc động khôn nguôi. Chị ngã xuống, nhưng tinh thần của chị đã hóa thân vào sóng nước Cửu Long, vào màu xanh của đất nước. Những câu chuyện về chị hôm nay không còn là những dòng chữ khô khan trên trang giấy, mà đã được Đoàn Thanh niên kể lại bằng cả trái tim, qua những thước phim số hóa, những buổi sinh hoạt truyền thống, để thế hệ trẻ soi mình và tự vấn.

Đứng trước tấm gương của chị, tuổi trẻ hôm nay hiểu rằng: Hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu xương của những người anh hùng như Lê Thị Hồng Gấm. "Câu chuyện thời hoa lửa" về chị chính là hồi chuông thức tỉnh lòng tự tôn dân tộc, nhắc nhở chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với quá khứ, phải biết yêu thương và cống hiến cho Tổ quốc bằng tất cả sức trẻ của mình.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tên tuổi Lê Thị Hồng Gấm vẫn mãi là một nốt nhạc trầm hùng trong bản hùng ca của dân tộc. Chị chính là đóa hoa không bao giờ tàn trong lửa đạn, mãi mãi tỏa hương cho thế hệ mai sau soi đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ THỊ HỒNG GẤM – ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA DÒNG KÝ ỨC THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa