Lê Thị Hồng Gấm – Đóa hoa lửa kiên cường trên đất Mỹ Tho
Lịch sử dân tộc Việt Nam là một thiên sử thi oai hùng được viết nên bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của biết bao thế hệ. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ thanh niên đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân rực rỡ nhất của mình cho khát vọng độc lập, tự do của Tổ quốc. Tham gia cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, khi lật mở những trang sử oai hùng của vùng đất Nam Bộ thành đồng, trái tim tôi không khỏi rúng động trước một tượng đài bất tử về lòng quả cảm. Đó là một người con gái, một đóa hoa lê-ma-gơ rực cháy giữa làn mưa bom bão đạn, người đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ quê hương: Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Hồng Gấm.
Sinh ra tại mảnh đất giàu truyền thống cách mạng Châu Thành (Mỹ Tho, nay là tỉnh Tiền Giang), Lê Thị Hồng Gấm lớn lên giữa lúc ngọn lửa chiến tranh đang cày xới từng bờ kênh, vạt lúa. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, đồng bào bị áp bức, người con gái tuổi đôi mươi ấy đã mang trong mình dòng máu căm thù giặc sâu sắc. Chị sớm tham gia cách mạng, trở thành giao liên, rồi làm Trung đội phó Trung đội du kích mật. "Thời hoa lửa" của chị là những chuỗi ngày băng qua đồn bốt giặc, là những đêm thức trắng dẫn đường cho bộ đội, mang theo tình yêu quê hương đất nước hòa vào từng bước chân dấn thân không mệt mỏi.
Trận chiến đưa tên tuổi của Lê Thị Hồng Gấm vào huyền thoại diễn ra vào rạng sáng ngày 18 tháng 4 năm 1970. Trong lúc cùng đồng đội đi mua lương thực cho đơn vị, chị bất ngờ bị máy bay trực thăng và một trung đội giặc bao vây giữa một cánh đồng trống trải không một nơi ẩn nấp. Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, biết rằng không thể rút lui, người con gái ấy đã đưa ra một quyết định can trường: lệnh cho đồng đội rút lui an toàn cùng số lương thực, còn một mình chị ở lại ôm súng chiến đấu, thu hút hỏa lực của kẻ thù.
Giữa cánh đồng ngập nắng của miền Tây, một cuộc đối đầu không cân sức đã diễn ra giữa một bên là hỏa lực hiện đại, trực thăng gầm rú của giặc và một bên là người con gái nhỏ bé với khẩu súng trường trên tay. Bằng sự mưu trí và lòng dũng cảm phi thường, chị liên tục thay đổi vị trí, nổ súng chính xác bẻ gãy các đợt tiến công của bộ binh giặc, thậm chí bắn bị thương máy bay trực thăng của kẻ thù. Bị thương nặng ở chân không thể di chuyển, chị vẫn kiên cường bám trụ, bắn đến viên đạn cuối cùng. Khi giặc ập đến bao vây, dùng lời lẽ chiêu hàng, Lê Thị Hồng Gấm đã dùng chút sức tàn lực cuối cùng đập nát khẩu súng để không rơi vào tay giặc, rồi hiên ngang trút hơi thở cuối cùng trên mặt đất quê hương. Chị ngã xuống khi vừa tròn 19 tuổi – cái tuổi đẹp nhất với bao ước mơ và hoài bão thanh xuân còn dang dở.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, khói súng hận thù năm xưa trên đất Mỹ Tho nay đã nhường chỗ cho những cánh đồng lúa chín vàng thẳng cánh cò bay. Thế nhưng, câu chuyện thời hoa lửa của anh hùng Lê Thị Hồng Gấm vẫn vẹn nguyên giá trị, là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về sự hy sinh vô điều kiện, tinh thần trách nhiệm và lòng tự tôn dân tộc. Tên của chị đã trở thành tên của những con đường, những mái trường, và linh hồn chị đã hóa thân vào từng tấc đất quê hương Nam Bộ sầm uất.
Tham gia cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, câu chuyện về chị Lê Thị Hồng Gấm thôi thúc thế hệ trẻ chúng tôi phải sống có lý tưởng và khát vọng. Được thừa hưởng thành quả độc lập từ xương máu của những người con gái anh hùng như chị, tuổi trẻ hôm nay nguyện giữ vững "ngọn lửa kiên cường" ấy trong tim. Chúng tôi quyết tâm đem tri thức, sức trẻ và lòng nhiệt huyết đương đầu với những thử thách mới của thời đại, nỗ lực học tập, lao động sáng tạo để xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, phồn vinh, vững vàng bảo vệ vẹn toàn chủ quyền non sông thiêng liêng.

