LÊ THỊ HƯƠNG – TUỔI TRẺ TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG 1C
Câu chuyện tái hiện cuộc đời và ký ức chiến tranh của cựu TNXP Lê Thị Hương Khắc họa sự gian khổ, hiểm nguy trên tuyến vận tải chiến lược 1C Tôn vinh tinh thần dũng cảm, ý chí thép của thế hệ thanh niên thời kháng chiến Góp phần làm sáng rõ vai trò của TNXP trong thắng lợi chung của dân tộc
Ở tuổi xế chiều, cựu thanh niên xung phong Lê Thị Hương vẫn mang trong ký ức những tháng năm không thể nào quên của tuổi 16 – khi bà gắn đời mình với tuyến vận tải chiến lược 1C, con đường huyết mạch nối hậu phương với chiến trường Tây Nam bộ trong những năm kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1966, trước sự phong tỏa gắt gao của địch trên tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển, tuyến 1C được khẩn trương hình thành. Con đường đi qua rừng, qua sông, vượt biên giới Campuchia, trở thành nơi vận chuyển vũ khí, lương thực và đưa đón cán bộ vào vùng chiến sự ác liệt. Trong hoàn cảnh ấy, cô gái quê Cà Mau Lê Thị Hương mới 16 tuổi đã tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, mang theo lòng căm thù giặc và khát vọng hòa bình được hun đúc từ những mất mát gia đình thuở ấu thơ.
Sau huấn luyện, bà được phân công vào Đại đội Nguyễn Việt Khái 2 – đơn vị đảm trách chặng vận tải hiểm nguy bậc nhất từ Campuchia về Hà Tiên. Hành quân trong rừng tràm ngập nước, có lúc chèo xuồng, có lúc vác cả xuồng trên vai, mỗi người phải mang theo hàng chục ký gạo, súng đạn. Đất lún, nước phèn, bệnh sốt rét rừng, thiếu thốn thuốc men và lương thực luôn rình rập, nhưng không thể làm chùn bước những con người tuổi đôi mươi.
Không chỉ gian khổ bởi thiên nhiên, TNXP còn phải đối mặt với bom đạn và sự truy quét gắt gao của đối phương. Việc vượt kênh Vĩnh Tế luôn tiềm ẩn hiểm nguy, khi trên đầu là bom pháo, dưới nước đầy đỉa. Nhiều lần chạm trán biệt kích, đồng đội của bà đã anh dũng hy sinh, quyết giữ bí mật tuyến đường đến hơi thở cuối cùng. Chính sự quả cảm ấy đã giúp tuyến 1C không bị tê liệt, liên tục thay đổi lộ trình để hoàn thành nhiệm vụ chi viện chiến trường.
Hoàn thành sứ mệnh trên tuyến đường 1C, năm 1970, bà Hương tiếp tục ra chiến trường Đông Nam bộ làm quân y, băng rừng chuyển thương binh đi cứu chữa. Sau ngày đất nước thống nhất, bà gặp lại người đồng đội năm xưa, nên duyên vợ chồng và trở về Cần Thơ sinh sống. Cuộc đời bà là minh chứng sống động cho tinh thần cống hiến thầm lặng mà kiên cường của lực lượng thanh niên xung phong trong chiến tr
anh.



