Bài viết

Lê Thị Mận – mẹ chiến sĩ nuôi quân

Hưng Yên26/12/2025Nguyễn Thị Vân (Trường THCS Phạm Huy Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ hạt gạo chắt chiu, mớ rau vườn sau, mẹ nấu những bữa ăn ấm lòng bộ đội. Gian bếp nghèo của mẹ là nơi tiếp thêm sức lực cho những người con ra trận. Lê Thị Mận – mẹ chiến sĩ nuôi quân – là hình ảnh tiêu biểu của hậu phương thầm lặng, nơi tình mẫu tử hòa vào tình yêu nước trong những năm tháng gian lao.

Nhà mẹ Mận nằm nép mình bên rặng tre, giữa vùng quê thường xuyên bị địch càn quét. Căn nhà nhỏ, mái lá đơn sơ, nhưng lại là điểm dừng chân quen thuộc của nhiều đơn vị bộ đội hành quân qua. Mỗi lần nghe tin có bộ đội về là mẹ lại tất tả nhóm bếp, vo gạo, hái rau. Gạo ít thì nấu loãng, rau nhiều thì nấu kỹ, sao cho mỗi người lính đều có một bát cơm ấm trước khi lên đường.

Cuộc sống của mẹ vốn đã khó khăn. Con trai lớn của mẹ đang ngoài mặt trận, bặt tin nhiều tháng. Nhưng chưa bao giờ mẹ so đo, giữ phần cho riêng mình. Mẹ thường nói giản dị: “Các con ngoài kia còn khổ hơn”. Chính suy nghĩ ấy đã khiến mẹ sẵn sàng sẻ chia từng hạt gạo, từng củ khoai, dù bữa ăn của chính mẹ có khi chỉ là bát cháo loãng.

Gian bếp của mẹ không chỉ để nấu ăn, mà còn là nơi sưởi ấm tinh thần cho người lính. Bên bếp lửa hồng, mẹ hỏi han từng người, nhắc họ giữ gìn sức khỏe, ăn cho no, ngủ cho đủ. Có người lính trẻ nhớ nhà, mẹ lặng lẽ ngồi bên, vỗ về như con ruột. Những lời nói mộc mạc ấy giúp họ vững lòng hơn trước giờ ra trận.

Nguy hiểm luôn rình rập. Có những đêm địch càn quét bất ngờ, mẹ phải giấu bộ đội xuống hầm, che chắn dấu vết bếp núc, gánh cả nồi niêu ra sau vườn để không lộ khói lửa. Tim mẹ đập thình thịch, nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh. Mẹ hiểu rằng chỉ cần sơ suất nhỏ, không chỉ mẹ mà cả những người lính đang trú ẩn cũng có thể gặp nguy hiểm.

Nhiều lần tiễn bộ đội rời nhà, mẹ đứng lặng nhìn theo đến khi bóng họ khuất sau lũy tre. Mẹ không biết ai trong số họ sẽ còn trở về, nhưng mẹ tin rằng bát cơm mẹ nấu, ngụm nước mẹ trao sẽ giúp họ đủ sức vượt qua chặng đường phía trước. Với mẹ, được góp một phần nhỏ bé vào cuộc kháng chiến đã là niềm an ủi lớn lao.

Sau ngày hòa bình, gian bếp nghèo của mẹ Mận vẫn đỏ lửa, nhưng không còn những đoàn quân ghé qua. Mẹ già đi theo năm tháng, nhưng ký ức về những người con khoác áo lính vẫn còn nguyên vẹn. Trong lòng họ, Lê Thị Mận – mẹ chiến sĩ nuôi quân – mãi là người mẹ chung, đã nuôi dưỡng không chỉ bằng cơm gạo, mà bằng cả tấm lòng yêu nước sâu nặng trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn