LÊ THỊ NGỌ
LÊ THỊ NGỌ
BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ NGỌ
1. Thời trẻ và cuộc hôn nhân với người lính
Mẹ Lê Thị Ngọ sinh năm 1928. Từ thuở thiếu thời, mẹ đã nổi tiếng là một cô thôn nữ tuy có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng lại cực kỳ nhanh nhẹn, tháo vát trong mọi công việc. Khi đến tuổi trưởng thành, mẹ nên duyên cùng ông Nguyễn Tái Tự, một người con cùng quê hương. Hai ông bà đã cùng nhau xây dựng tổ ấm và lần lượt đón 6 người con chào đời (gồm ba trai và ba gái).
Thế nhưng, hạnh phúc gia đình luôn gắn liền với vận mệnh của đất nước. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ông Tự lên đường nhập ngũ, theo đơn vị đi chiến đấu khắp các mặt trận. Ở hậu phương, một mình mẹ Ngọ tần tảo, thức khuya dậy sớm để cáng đáng việc đồng áng và nuôi dạy các con khôn lớn.
2. Sự hy sinh thầm lặng nơi hậu phương
Năm 1954, hòa bình lập lại trên miền Bắc, ông Tự xuất ngũ trở về trong niềm vui đoàn tụ. Tuy nhiên, những ngày tháng vợ chồng gần gũi chẳng kéo dài được bao lâu khi đế quốc Mỹ nhảy vào xâm lược nước ta. Đứng trước tiếng gọi của Tổ quốc, ông Tự quyết định tái ngũ, tiếp tục khoác lên mình bộ quân phục để thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng.
Lại một lần nữa, mẹ Ngọ bước vào những tháng ngày đằng đẵng xa chồng. Một nách nuôi 6 đứa con thơ, mẹ phải làm việc bằng năm, bằng mười những người phụ nữ cùng trang lứa để đảm đương việc nhà, việc họ hàng nội ngoại. Dù vất vả cực nhọc, mẹ chưa bao giờ nản lòng. Mẹ luôn tâm niệm rằng mình chịu khổ một chút cũng không sao, miễn là đất nước được thống nhất để chồng mẹ trở về. Khi bà con lối xóm hỏi thăm, mẹ chỉ cười hiền hậu nói rằng đất nước đang lầm than, gia đình nào cũng có nỗi khổ riêng, mẹ vẫn còn may mắn vì có người thân và xóm giềng sẻ chia, giúp đỡ.
3. Tiếp nối truyền thống: Các con lên đường ra trận
Chính sự kiên cường và niềm tin của mẹ đã truyền lửa cho các con. Noi gương cha, khi vừa tròn 18 tuổi, hai người con trai của mẹ là Nguyễn Trọng Chuẩn và Nguyễn Trọng (Quốc) Tuấn đều viết đơn tình nguyện nhập ngũ để bảo vệ Tổ quốc.
Người con cả Nguyễn Trọng Chuẩn: Anh nhập ngũ năm 1966. Sau nhiều năm chiến đấu, anh đã anh dũng hy sinh năm 1972 trong một trận đánh ác liệt tại sân bay Đồng Xoài, Bình Phước. Cay đắng thay, ngày gia đình nhận được tin báo tử của anh cũng chính là ngày ông Nguyễn Tái Tự hoàn thành nhiệm vụ trở về thăm nhà. Giữa niềm vui đoàn tụ của người chồng là nỗi đau xé lòng của người cha mất con. Lúc ấy, mẹ Ngọ lại phải nén nỗi đau của riêng mình để làm trụ cột tinh thần cho cả gia đình.
Người con thứ Nguyễn Trọng (Quốc) Tuấn: Tiếp bước anh trai, năm 1974, anh Tuấn cũng lên đường ra trận. Anh là một tiểu đội trưởng xông xáo, luôn xung phong ở những tuyến đầu cam go nhất. Trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam, vào tháng 4 năm 1978, khi đang chỉ huy một mũi tiến công chiếm lĩnh trận địa địch, anh đã trúng đạn và hy sinh.
4. Nỗi lòng người mẹ và danh hiệu cao quý
Mỗi khi nhớ về các con, mẹ Ngọ lại không cầm được nước mắt. Nhìn lên di ảnh của chồng và hai con liệt sĩ trên bàn thờ, mẹ luôn thấy tự hào vì các con mình cũng giống cha, đều là những chàng trai cao ráo, nhanh nhẹn và đầy bản lĩnh. Dù sự mất mát là quá lớn, không thể nói hết bằng lời, nhưng mẹ mãn nguyện vì các con đã sống và cống hiến trọn đời cho quê hương.
Ghi nhận những đóng góp và hy sinh to lớn ấy, năm 2015, Đảng và Nhà nước đã phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng cho mẹ Lê Thị Ngọ.



