Bài viết

LÊ THỊ RIÊNG – NGỌN LỬA BẤT DIỆT GIỮA LÒNG ĐÔ THÀNH SÀI GÒN

Đà Nẵng14/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sài Gòn những năm cuối thập niên 60 không chỉ là trung tâm chính trị của chính quyền bù nhìn mà còn là một chiến trường không tiếng súng nhưng vô cùng khốc liệt giữa lòng dân. Giữa những "biển người" xuống đường đấu tranh đòi quyền sống, đòi hòa bình, hình ảnh người phụ nữ với gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt cương nghị đã trở thành linh hồn của phong trào phụ nữ miền Nam – đó là chị Lê Thị Riêng.

Sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng đất Bạc Liêu, chị sớm thấu hiểu nỗi đau của người dân mất nước. Khi trở thành Ủy viên Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, chị không chỉ là một nhà lãnh đạo mà còn là một người mẹ, người chị của hàng ngàn phụ nữ trong "đội quân tóc dài". Bối cảnh lúc bấy giờ vô cùng ngột ngạt; chính quyền Sài Gòn thực hiện chính sách "tố cộng, diệt cộng" gắt gao, mạng lưới mật thám phủ dày đặc từ các khu chợ cho đến những con hẻm nhỏ. Chị Lê Thị Riêng phải hoạt động dưới nhiều vỏ bọc khác nhau, lúc là một người buôn thúng bán mẹt, lúc là một trí thức sang trọng, để len lỏi vào từng tầng lớp nhân dân, khơi dậy ngọn lửa yêu nước đang cháy âm ỉ.

Năm 1967, trong một chuyến công tác nội đô quan trọng để chuẩn bị cho chiến dịch Mậu Thân, chị bị địch bắt. Đây là một tổn thất lớn cho cách mạng, nhưng lại là khởi đầu cho một bản tráng ca về lòng kiên trung. Kẻ thù biết rõ tầm quan trọng của chị nên đã đưa chị qua đủ các loại nhà tù khét tiếng từ Tổng nha Cảnh sát đến khám Chí Hòa. Chúng không chỉ dùng đòn roi, điện giật mà còn dùng cả những đòn tâm lý hiểm độc: hứa hẹn một cuộc sống vinh hoa, chức quyền cao sang cho chị và gia đình nếu chị đồng ý kêu gọi phụ nữ miền Nam ngừng đấu tranh.

Đứng trước những lời dụ dỗ ngon ngọt của tên tướng chỉ huy, chị Lê Thị Riêng chỉ mỉm cười khinh bỉ. Chị trả lời bằng một giọng nói rành rọt, vang vọng khắp phòng tra tấn: "Đất nước tôi đang rỉ máu, đồng bào tôi đang lầm than dưới gót giày xâm lược. Các ông nghĩ rằng một chút vinh hoa cá nhân có thể mua được lương tâm của một người mẹ Việt Nam sao?". Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt quân thù.

Đỉnh điểm của sự bi tráng diễn ra vào đêm mùng 2 Tết Mậu Thân (1968). Giữa lúc tiếng súng của quân ta đang vang rền khắp các ngả đường Sài Gòn, kẻ thù vì quá hoảng sợ và căm phẫn trước sự thất bại, đã hèn nhát đem chị Lê Thị Riêng cùng một số đồng chí đi thủ tiêu trên đường Hồng Bàng. Trước khi loạt đạn tàn bạo vang lên, chị vẫn kịp hô vang: "Việt Nam nhất định thắng lợi!". Chị ngã xuống khi mùa xuân đang về trên môi, máu của chị thấm vào lòng đất Sài Gòn, hòa cùng hương trầm đêm giao thừa. Lê Thị Riêng ra đi, nhưng tinh thần của chị đã hóa thành hàng ngàn ngọn đuốc, soi đường cho phụ nữ Việt Nam viết tiếp những trang sử vàng cho đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ THỊ RIÊNG – NGỌN LỬA BẤT DIỆT GIỮA LÒNG ĐÔ THÀNH SÀI GÒN | Câu chuyện thời hoa lửa