Mẹ Việt Nam Anh hùng

Lê Thị Riêng: "Tôi ước mơ một ngày xuân thống nhất. Được gặp con, được ôm ấp vỗ về"

Lê Thị Riêng: "Tôi ước mơ một ngày xuân thống nhất. Được gặp con, được ôm ấp vỗ về"

28/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi kháng chiến chống Pháp, bà trở thành cán bộ phụ trách phong trào phụ nữ ở miền Tây Nam Bộ. Thời gian này, bà khéo léo kết nối các tầng lớp phụ nữ cùng tham gia kháng chiến, làm công tác truyền tin, nuôi giấu cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng.

Năm 1948, bà Lê Thị Riêng vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, đánh dấu bước ngoặt trong cuộc đời bà. Từ đây, bà đảm nhận nhiều trọng trách quan trọng, từ cán bộ Hội Phụ nữ cứu quốc huyện Giá Rai, Phó Hội trưởng Hội Phụ nữ cứu quốc Miền Đông, đến Phó Hội trưởng Ban Chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Giải phóng miền Nam Việt Nam vào năm 1960. Với vai trò lãnh đạo, bà trực tiếp chỉ huy phong trào phụ nữ ở Sài Gòn – Chợ Lớn, góp phần lan tỏa ngọn lửa “Đồng khởi” từ Bến Tre ra khắp miền Nam.

Trong những năm tháng khói lửa, bà Lê Thị Riêng không chỉ là một chiến sĩ mưu trí, kiên cường mà còn là người lãnh đạo bản lĩnh. Năm 1965, bà được phân công làm Trưởng ban Phụ vận khu Sài Gòn – Gia Định, trực tiếp hoạt động trong lòng nội thành – nơi hiểm nguy luôn rình rập. Bà tổ chức, vận động phụ nữ tham gia cách mạng, xây dựng cơ sở bí mật, hỗ trợ lực lượng vũ trang, và lãnh đạo nhiều phong trào đấu tranh chính trị mạnh mẽ.

Bên cạnh hình ảnh người nữ chiến sĩ kiên trung, bà Lê Thị Riêng còn là một người mẹ, người vợ với tình yêu thương gia đình sâu sắc. Năm 1960, khi Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ra đời, bà quyết định gửi hai người con ra miền Bắc để học tập, rèn luyện, tạo điều kiện cho bà bám trụ chiến đấu ở miền Nam.

Cùng năm đó, bà nhận tin dữ: Người chồng thân yêu, đồng chí Lê Văn Ba, hy sinh trong một trận đánh tại Đông Yên, xã Đông Hòa (tỉnh Biên Hòa cũ). Nỗi đau mất chồng khiến bà viết trong nhật ký: “Đời tôi đã trải qua lắm lần tang tóc như thế, nhưng không lần nào sâu nặng bằng lần này. Còn lại 2 con sống xa mẹ, chúng là nguồn hạnh phúc, là sức mạnh giúp tôi hăng hái đi lên, không bao giờ lùi bước”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn