Mẹ Việt Nam Anh hùng

Lê Thị Sáu

An Giang12/01/2026XÃ ĐOÀN GIỒNG RIỀNG (XÃ GIỒNG RIỀNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là những câu hát trong bài “ Nỗi đau giữa hoà bình “ của ca sĩ Hoà Minzy . Độc lập đổi bằng bao nhiêu xương máu, hoà bình đổi bằng bao nhiêu nỗi đau khôn siết mà chẳng thể tả nổi , vì nước ,vì dân, vì độc lập tự do của cả dân tộc mà quên đi nỗi đau trong lòng. Có lẽ, đã biết bao người mẹ , người vợ sẵn sàng chịu nỗi nhớ và nỗi đau vô hạn vì nghĩ đến vinh quang của nước nhà mà gạt đi mọi điều khốn khổ, trong số đó phải kể đến Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Sáu . Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Sáu sinh năm 1923 trú tại Bến Thuỷ, Thành phố Vinh, Nghệ An . Mẹ sáu có 3 người con trai ,trong đó có 2 người con: Lê Huy Minh , Lê Huy Trường là liệt sĩ , hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, chưa lấy vợ . Người con út là Lê Huy Thắng đã từ trần vào tháng 10/2024. Liệt sĩ Lê Huy Minh sinh năm 1946, chức vụ Đại đội trưởng trung đoàn 146 hy sinh ngày 11/07/1972 tại Chiến dịch 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị . Liệt sĩ Lê Huy Trường sinh năm sinh ngày 25/09/1947, Tiểu đội trưởng dân quân trực chuyến xã Hưng Thuỷ, hy sinh ngày 9/06/1965 trong lúc cứu các thương binh trên tàu hải quân của ta ở cảng Bến Thuỷ, bị máy bay Mỹ thả bom. Chồng của mẹ Sáu là ông Lê Huy Chinh sinh năm 1922 mất năm 2000 và đã từng tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ , ông được trao huy hiệu 30 năm tuổi Đảng. Hiện mẹ Sáu sống cùng người con dâu là Nguyễn Thị Huệ và cháu nội đích tôn là Lê Huy Nghĩa sinh năm 1976, đang giữ chức vụ Tham mưu trưởng Bộ chỉ huy Quân sự thành phố Huế. Mẹ Sáu chọn mất mát đau thương để dành lấy bình yên cho đất nước, nỗi nhớ con từng ngày từng tháng nhưng rồi đợi mãi hai người con trai của bà cũng chẳng thể về mà nằm lại nơi đó. Dường như Mẹ Sáu cũng đấu tranh rất nhiều nếu để con đi thì sợ con không thể quay về nếu chỉ nghĩ riêng mình thì còn chi đất nước. Mẹ Sáu chẳng màng tới bản thân mà lo cho nước cho dân mình chấp nhận nén nỗi nghẹn ngào tiễn con lên đường ra mặt trận . Hai lần tiễn con đi là hai lần đẫm lẹ mẹ Sáu nhớ những người con của Mẹ vô bờ nhưng chỉ thể lặng lẽ nhìn di ảnh và khói nhang phảng phất mà lòng mẹ Sáu lại quặn đau như cắt . Không người mẹ nào cầm lòng được khi lần lượt hết thảy cả hai người con đều hy sinh trên mặt trận . Thật vậy, sự hy sinh của hai người con trai bà là vinh quang cho đất nước , con trai bà ra đi để lại hào quang của hoà bình , họ cầm súng để chiến đấu và giờ đây thế hệ sống trong hoà bình được cầm bút , họ ăn khổ để giờ mình được ăn ngon và mặc đẹp , họ ngã lại nơi lửa đạn để chúng ta thấy ánh mặt trời . Các anh ở tuổi đẹp nhất đôi mươi đúng năm 18 tuổi . Mẹ Sáu nhớ rõ lắm lời động viên từ các anh” mẹ đừng khóc” . Bà cũng căn dặn hai con mình để yên tâm lên đường dù tuổi cao nhưng mọi ký ức vẫn còn đọng lại lúc thời chiến , có lúc mẹ hồi ức lại tiếng súng bắn con mình như đâm thẳng vào tim người mẹ nơi quê nhà . Mỗi lần mẹ Sáu nhớ lại ký ức đó lại lặng lẽ khóc thầm đau nhói trái tim. Không nỗi đau nào thấu bằng nỗi đau mất con . Đã từng đêm mẹ Sáu mơ thấy hai con mình trở về có lẽ vì quá nhớ con nên giấc mơ về con trai bà không ngừng khuấy đảo tâm trí người mẹ bất hạnh nhưng đất nước độc lập , tự do bà lại rất đỗi hạnh phúc và sung sướng. Ngày hoà bình là ngày vui nhất của đất nước cũng là ngày bà nhận tin con mình nằm lại nơi ấy, nỗi đau xen lẫn niềm vui lẫn lộn tâm hồn người mẹ . Giờ đây bà chỉ lặng im ăn những bữa cơm vắng bóng con mình rồi từng đêm thao thức nhớ bóng hình con trong vô vọng. Suy cho cùng ,dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng những giọt nước mắt thầm lặng của Người mẹ Việt Nam anh hùng vẫn còn đó trong từng trang sử. Sự hy sinh cao cả ấy sẽ mãi được khắc ghi, để mỗi chúng ta biết sống nhân ái hơn, yêu nước hơn và biết cúi đầu tri ân những người mẹ đã hiến dâng cả cuộc đời cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn