Lê Thị Tám
Nếu lịch sử Việt Nam được dựng nên từ các cuộc chiến tranh bảo vệ vững chắc bờ cõi Tổ quốc thì đó cũng là lịch sử về sự hy sinh vô bờ bến của hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã âm thầm tiễn chồng, con ra trận. Dòng lịch sử đó được viết nên bởi nỗi đau và sự mất mát, nhưng cũng là những khúc ca bi tráng, là bản trường ca bất tử đầy kiêu hãnh của những người mẹ Việt Nam anh hùng.
Bà Lê Thị Tám, người dân xã Bình Hòa thuộc tỉnh Quảng Nam, không chỉ là một nông dân cần lao mà còn là một cơ sở cách mạng bí mật kiên trung. Năm ấy, giặc càn quét ác liệt, bom đạn rát mặt, nhưng trong lòng bà Tám, ngọn lửa yêu nước chưa bao giờ tắt.
Chồng bà Tám hy sinh trong một trận đánh năm 1968, hai người con trai lớn lần lượt lên đường theo tiếng gọi của cách mạng. Ở tuổi ngoài 50, bà Tám trở thành trụ cột của gia đình và là "người vận chuyển" không mệt mỏi của du kích địa phương.
Ngôi nhà lá nhỏ của bà, nằm sát con đường mòn dẫn vào căn cứ, là điểm hẹn và trạm tiếp tế an toàn nhất. Ban ngày, bà Tám là người mẹ hiền lành, áo nâu sờn, cặm cụi với ruộng vườn. Nhưng đêm đến, khi trăng khuất, bà lại khoác lên mình chiếc áo đen, cùng chiếc đòn gánh kẽo kẹt chứa đựng những "món hàng" đặc biệt:
Một gánh lúa đong đầy bên ngoài, nhưng bên trong là 50kg gạo tiếp tế cho bộ đội.
Chồng chất rau củ quả, nhưng dưới đáy là súng đạn, thuốc men được bọc vải kỹ lưỡng.
Mâm cơm dâng lên cúng giỗ chồng, nhưng thực chất là bữa ăn bí mật cho ba cán bộ đang ẩn nấp trong hầm địa đạo sau nhà.
Một buổi chiều mưa tầm tã năm 1970, giặc bố ráp bất ngờ. Chúng xộc vào nhà bà Tám, lật tung mọi thứ để tìm dấu vết Việt Cộng.
"Mẹ già này, Việt Cộng ở đâu?" tên lính chỉ huy gầm lên, chĩa súng vào đầu bà.
Bà Tám vẫn điềm tĩnh, tay run run bưng bát nước chè tươi. Bà chỉ tay ra mảnh vườn hoang sau nhà: "Mấy chú coi, nhà tôi chỉ có mảnh vườn cằn cỗi với con gà mái già. Việt Cộng nào chịu trú nơi này? Tôi chỉ biết làm lụng nuôi con, chú tha cho mẹ già này."
Tên lính không tin, chúng bắt đầu đào bới khắp vườn. Nơi hai người con gái út của bà đang ngồi may vá, dưới chiếc phản tre ọp ẹp, chính là nắp hầm bí mật. Trong đó là Đồng chí Tư, chính trị viên tỉnh đội, người đang nắm giữ tài liệu quan trọng.
Quân địch dùng lưỡi lê đâm xuống đất. Một tiếng động nhỏ vang lên: cạch!
"Đây rồi!" tên lính reo lên, định vung xẻng.
Bà Tám đột ngột bước tới, đổ ụp nồi nước đang sôi sùng sục xuống luống đất ngay chỗ đó. Khói bốc lên nghi ngút, hơi nóng làm lu mờ tầm nhìn của giặc. Bà Tám hét lên: "Mấy chú ơi, tôi đang luộc khoai cho con. Chỗ này là rãnh nước thải, mấy chú đào coi chừng trúng phân thối!"
Sự liều lĩnh và ánh mắt bình thản của bà khiến bọn lính chùn lại. Chúng thấy bà già nghèo khó, lại vừa bị bỏng, nên lơ là. Chúng chuyển sang lục soát nhà hàng xóm, lỡ mất cơ hội vàng bắt được cán bộ cách mạng.
Đồng chí Tư, bên dưới hầm, nghe rõ mồn một. Ông siết chặt tài liệu, thầm thì: "Bà Tám là Bức tường Đồng!"
Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất. Bà Tám đón nhận tin vui trong nước mắt. Hai người con trai bà đều không về, họ đã anh dũng hy sinh ở mặt trận phía Nam.
Với những cống hiến thầm lặng và sự hy sinh lớn lao, bà Lê Thị Tám được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý "Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng".
Hàng xóm đến thăm, hỏi bà: "Mẹ đã mất chồng, mất con, mẹ có buồn không?
Bà Tám nhìn ra vườn, nơi chiếc hầm bí mật nay đã lấp lại thành luống khoai xanh tốt. Bà mỉm cười, nụ cười của người đã trải qua giông bão:
"Tôi buồn chớ, nhưng tôi biết, chính máu xương của chồng và con tôi đã tạo nên ngọn lửa thiêng soi đường cho đất nước mình. Họ là lửa, tôi là người giữ lửa. Ngọn lửa ấy không bao giờ tắt!
Những người mẹ đã sống cả đời không vì mình mà vì những giá trị cao cả hơn, đó là những người Mẹ mang hình hài đất nước. Trái tim yêu thương của Mẹ đã thắp sáng cả một dân tộc, là ngọn hải đăng soi đường cho thế hệ mai sau. Sự kiên trung, lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của Mẹ không chỉ là niềm tự hào mà còn là di sản vô giá, giúp dân tộc Việt Nam đứng vững trước mọi thử thách và không ngừng vươn lên trong kỷ nguyên mới.



