Bài viết

Lê Thị Thể

An Giang27/04/2026Trần Thị Ngọc Huyền (XÃ ĐOÀN ĐỊNH MỸ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Má Lê Thị Thể là một trong số các bà mẹ anh hùng của tỉnh Đồng Nai có một con độc nhất hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc. Má sinh năm 1919 tại xã Phú Hữu huyện Nhơn Trạch tỉnh Đồng Nai. Ông bà thân sinh mất sớm, không có con trai, bốn chị em má sống trong sự đùm bọc che chở của dòng họ và bà con chòm xóm. Lớn lên, cả bốn chị em đều sớm được giác ngộ cách mạng và lần lượt tham gia các phong trào ở địa phương. Trong kháng chiến chống Pháp, má Thể là đội viên du kích, có nhiệm vụ cung cấp lương thực, thực phẩm để nuôi quân đánh giặc. Nhiều lần má cùng đội du kích đã vượt qua hàng rào lửa đạn của địch phong tỏa dày đặc để vận chuyển lương thực đến các cơ sở. Trong một trận chống giặc Pháp ruồng bố, người chị gái của má Thể là Lê Thị Hiệp bị địch bắn trọng thương. Má và anh em trong đội chống trả quyết liệt với địch để chuyển chị Hiệp về cứ an toàn. Nhưng vết thương quá nặng, lại thiếu thuốc men và phương tiện cấp cứu nên chị Hiệp đã hy sinh. Mất mát lớn lao do cái chết của người chị gái, má Thể càng lao vào công tác chống địch đàn áp, gom dân. Địch đánh phá dữ dội, tổ chức buộc phải sắp xếp cho má lên Sài Gòn để lánh nạn. Ngày chia tay quê hương, đồng đội, má Thể lưu luyến khóc ròng. Những năm sống và hoạt động tại Sài Gòn - Chợ Lớn, má lập gia đình với ông Nguyễn Văn Chuẩn. Năm 1943, đứa con trai đầu lòng ra đời, má đặt tên con là Lê Văn Chiến. Ông Chuẩn ốm đau, bệnh tật luôn, má phải vừa tần tảo nuôi chồng con, vừa hoạt động. Năm 1950, ông Chuẩn bị bệnh mất, mẹ con má Thể rời bỏ đô thành, trở về quê hương sinh sống. Năm 1954, Hiệp định Genève được ký kết, má bịn rịn tiễn người con độc nhất lên đường ra Bắc tập kết, còn má vẫn ở lại quê hương chuẩn bị bước vào thế trận mới. Má đi binh vận, nuôi giấu thanh niên trốn lính... Nhà má luôn là nơi che chở các thanh niên trốn lệnh quân dịch lúc bấy giờ... Rồi con trai má trở về sau những năm học tập trên đất Bắc. Má vui mừng đón anh trở về, được trở thành đồng chí của anh trong cuộc kháng chiến cứu nước của dân tộc. Tháng 5/1967, chiến trận đang ác liệt thì má nhận được tin sét đánh: Lê Văn Chiến đã hy sinh khi anh đang làm nhiệm vụ điều nghiên chiến trường. Thi hài anh được bà con an táng tại Rạch Tân, xã Long Trường, huyện Thủ Đức (nay thuộc TP. Hồ Chí Minh). Lê Văn Chiến được nhà nước trao tặng ba Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, hạng Nhì và hạng Ba. Anh mất đi là nỗi đau mất mát không gì bù đắp được cho má Thể - người mẹ chỉ sinh được một giọt máu độc nhất. Từ 1969 đến 1975, má hiến dâng những năm tháng cuối đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Sau giải phóng, má về sống ở Rạch Miễu trong sự đùm bọc yêu thương của chi bộ Đảng, chính quyền địa phương và bà con chòm xóm. Má và gia đình được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Ba năm 1985. Năm 1990, má Lê Thị Thể đã vĩnh viễn yên nghỉ trên mảnh đất quê nhà. Má được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn