Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ TRẦN MÃN

Đắk Lắk11/08/2026Xã Kon Braih (Đoàn Xã Kon Braih)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

ANH HÙNG LÊ TRẦN MÃN – “XIN MƯA” TRÊN ĐỈNH 685 Giữa những ngọn núi đá Vị Xuyên từng bị bom đạn cày xới đến bạc trắng, có một người lính quân y đã bước ra khỏi vị trí cứu thương, cầm súng chiến đấu như một người lính bộ binh và ở lại với trận địa đến phút cuối cùng. Đó là Thượng sĩ Lê Trần Mãn – người chiến sĩ của Sư đoàn 356 đã anh dũng hy sinh tại điểm cao 685 và được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Từ người lính quân y đến chiến trường Vị Xuyên. Lê Trần Mãn quê ở huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Ông nhập ngũ tháng 3/1979, sau đó được đào tạo sơ cấp quân y rồi về công tác tại Đại đội 7, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 153, Sư đoàn 356. Khi chiến sự tại mặt trận Vị Xuyên trở nên ác liệt, đơn vị của ông được điều lên tuyến đầu làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc. Ông vốn là một người lính quân y. Công việc chính là cứu chữa thương binh, băng bó vết thương và giành giật sự sống cho đồng đội giữa chiến trường. Nhưng tại Vị Xuyên, ranh giới giữa người cứu thương và người trực tiếp cầm súng đôi khi chỉ cách nhau trong một khoảnh khắc. Khi đồng đội cần, Lê Trần Mãn đã bước từ túi thuốc sang khẩu súng. 685 – ngọn núi của lửa và đá. Điểm cao 685 thuộc khu vực Thanh Thủy, Vị Xuyên là một trong những nơi diễn ra chiến sự đặc biệt ác liệt. Sức công phá của pháo binh khiến nhiều khu vực núi đá bị nghiền nát, bạc trắng; các cựu chiến binh sau này gọi nơi đây bằng cái tên ám ảnh: “lò vôi thế kỷ”. Trung tuần tháng 1/1985, Đại đội 7 được giao nhiệm vụ thay phiên giữ các chốt tại điểm cao 685. Ngày 14/1, những đợt tiến công dữ dội bắt đầu. Trong một ngày, đơn vị đã phải chống trả nhiều đợt tiến công và chịu những tổn thất lớn về người. Đến sáng 17/1/1985, tình hình càng trở nên nguy cấp.Lực lượng giữ chốt ngày một mỏng. Nhiều cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh hoặc bị thương. Trong hoàn cảnh ấy, Lê Trần Mãn quyết định rời vị trí cứu thương để trực tiếp tham gia chiến đấu cùng những người còn lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn