Cựu chiến binh

Lê Triệu Vi

An Giang14/06/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI


Vào chiến trường Quảng Trị năm 1972, Nguyễn Văn Thạc làm lính thông tin. Một đồng đội là anh Đỗ Minh Quang về sau đã kể lại những giây phút cuối cùng của anh Thạc: Tiểu đội anh tập kết vị trí chiến đấu ở thôn Hà My Đông từ đêm hôm trước. Sáng hôm sau, ngày 30/7/1972, theo yêu cầu của chính trị viên tiểu đoàn, tổ máy của anh Thạc đã mã hóa và phát lên trung đoàn một bức điện báo cáo tình hình tiểu đoàn. Sau khi ăn cơm trưa, tiểu đội chia thành 3 tốp di chuyển sang Hà My Tây, cách khoảng 300m để gần chỉ huy, tiện liên lạc.

Tốp anh Quang vừa ra khỏi hầm 10m, nghe tiếng pháo nổ rất gần bèn quay nhanh lại hầm. Pháo cày nát khu vực trú quân. Hầm rung lắc mạnh. Khoảng 15 phút sau, khi pháo lặng đáng ngờ, anh Quang thốt lên với đồng đội: "Tiểu đội mình dính rồi… ". Lao nhanh lên khỏi hầm, chạy qua hết rặng tre đến quãng đường trống, anh Quang thấy anh Thạc nằm bất động, máu từ đùi loang thành vũng. Một mảnh pháo chém ngang đùi của anh, chảy ướt đẫm ống quần.

Một chiến sĩ nữa là anh Chương chạy về phía anh Thạc, cúi xuống quan sát và nói: "Quang ơi, Thạc hy sinh rồi!". Lúc đó, anh Thạc từ từ mở mắt, giọng bình thản: "Thạc chưa chết đâu nhưng tỉnh thế này thì cũng không sống được nữa, chỉ tiếc còn nhiều việc dang dở chưa làm được… ". Anh Quang vội xé cuốn băng cùng anh Chương garô đùi cho anh Thạc, dù máu đã chảy hết. Các anh chuyển anh Thạc đến hầm phẫu tiểu đoàn để các y sĩ tiêm truyền cứu anh Thạc, nhưng không kịp nữa. Anh Thạc đã ra đi lúc 13 giờ 30 cùng ngày. Như nhiều người lính hi sinh ngoài chiến trường, thi hài anh được bọc lại và chôn cất tại ngay mặ trận.

Từng trang nhật ký của anh viết trong những lần dừng hành quân đã được xuất bản và đã làm lay động hàng triệu trái tim.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn