Người có công giúp đỡ cách mạng

LÊ TRỌNG TẤN – “CHỮ NHÂN” TRONG ĐẠO LÀM TƯỚNG

Hà Nội22/08/2026phường An Dương (phường An Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến một vị tướng, người ta thường nghĩ đến tài thao lược, khả năng chỉ huy, những trận đánh và những chiến thắng. Nhưng nếu chỉ có tài mà thiếu lòng nhân, người chỉ huy khó có thể nhận được sự tin yêu của những người lính dưới quyền. Đại tướng Lê Trọng Tấn để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc không chỉ bởi tài năng quân sự, mà còn bởi một phẩm chất tưởng như giản dị: lòng nhân đối với người lính.

Trong hai cuộc kháng chiến, Lê Trọng Tấn đã tham gia và chỉ huy nhiều chiến dịch lớn. Từ Biên giới năm 1950, Hòa Bình, Tây Bắc, Điện Biên Phủ đến Đường 9 - Nam Lào, Trị - Thiên, Đà Nẵng và Chiến dịch Hồ Chí Minh, dấu ấn của ông xuất hiện ở nhiều chiến trường quan trọng.

Ông được biết đến là một vị tướng có khả năng chỉ huy sắc bén, quyết đoán và sáng tạo. Nhưng điều tôi muốn nói trong bài viết này không phải về một kế hoạch tác chiến hay một chiến thắng cụ thể. Tôi muốn nhìn ông từ một góc độ gần gũi hơn: cách một vị tướng nhìn người lính của mình.

Chiến tranh thường được kể bằng những con số: bao nhiêu trận đánh, bao nhiêu chiến thắng, bao nhiêu mục tiêu được hoàn thành. Nhưng đối với Lê Trọng Tấn, phía sau những con số ấy luôn là con người.

Ông không chấp nhận cách nhìn nhẹ đi sự hy sinh của người lính. Theo những tư liệu về ông, Lê Trọng Tấn luôn coi trọng sinh mạng của cán bộ, chiến sĩ và không xem những tổn thất của bộ đội như những con số đơn thuần.

Điều đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.

Một người chỉ huy càng ở vị trí cao càng phải hiểu giá trị của từng con người. Bởi mỗi chiến sĩ dưới quyền không chỉ là một người lính. Họ là một người con, một người anh, một người chồng, một người cha; phía sau họ là những gia đình đang chờ đợi.

Có lẽ vì vậy mà chữ “Nhân” trong đạo làm tướng của Lê Trọng Tấn trở nên đặc biệt.

Nhưng lòng nhân không có nghĩa là mềm yếu. Trái lại, một người chỉ huy nhân hậu vẫn phải quyết đoán khi đất nước cần. Lê Trọng Tấn là sự kết hợp giữa “Trí” và “Nhân”, giữa bản lĩnh chiến trường và tình thương con người. Đó chính là điều làm nên chiều sâu trong hình ảnh của ông.

Tôi cũng ấn tượng với một bài học mà Lê Trọng Tấn từng nhấn mạnh: muốn có sức mạnh chiến đấu cao phải chú trọng giáo dục chính trị, xây dựng ý chí và tinh thần trách nhiệm của từng cán bộ, chiến sĩ.

“Từng” – đó là một từ rất đáng suy ngẫm. Không phải một tập thể chung chung, mà là từng con người cụ thể. Một tập thể mạnh được tạo nên từ những con người được tôn trọng, được tin tưởng và cùng có trách nhiệm. Ngày hôm nay, bài học ấy không chỉ dành cho quân đội. Trong lớp học, trong gia đình hay trong xã hội, chúng ta cũng cần biết tôn trọng từng người, biết lắng nghe và biết chịu trách nhiệm với cộng đồng. Một người lãnh đạo giỏi không chỉ biết dẫn đường. Người ấy còn phải biết đi cùng những người mình dẫn đường.

Đại tướng Lê Trọng Tấn đã đi qua một thời đại khốc liệt. Ông để lại những chiến công lớn, nhưng phía sau những chiến công ấy là hình ảnh một người chỉ huy luôn ý thức về giá trị của con người.

Có lẽ, khi thời gian đã lùi xa, những trận đánh rồi sẽ trở thành những dòng trong sách lịch sử. Nhưng cách một con người đối xử với đồng đội sẽ còn ở lại lâu hơn trong ký ức.

Với tôi, Lê Trọng Tấn không chỉ là một “tướng trận” tài ba. Ông còn là hình ảnh của một người chỉ huy hiểu rằng sức mạnh của quân đội trước hết được tạo nên từ con người.

Và đó chính là bài học đẹp nhất mà ông để lại cho “Câu chuyện thời hoa lửa”: đằng sau mỗi chiến thắng phải là sự trân trọng con người; đằng sau mỗi người lính phải là một tấm lòng biết yêu thương và trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn