LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 10: SUÝT BỊ LỘ...
LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 10: SUÝT BỊ LỘ...
Tiếp nối Kỳ 9: Trong một chuyến đi sâu vào vùng địch, bộ đội ta nghĩ ra một cách rất táo bạo: mặc giả lính địch để qua mắt đối phương.
Sau khi rời bản A Má, đội Trung Dũng tiếp tục luồn sâu vào vùng sau lưng địch. Lực lượng không đông, đường đi lại hiểm trở, đồn bốt địch giăng nhiều nơi.Nếu đi theo đội hình bộ đội cách mạng, chỉ cần một tên chỉ điểm nhìn thấy là cả đội có thể bị vây ngay.Lê Thanh, người chỉ huy bộ phận đi trước, bàn với anh em một cách: phải hóa trang.Anh em tìm được một bộ ka-ki. Bộ ấy được giao cho đồng chí cao lớn nhất mặc vào để đóng vai “ông đội”.Những người còn lại ăn mặc như lính thường. Nhìn từ xa, cả toán người ấy giống một nhóm lính vừa được nghỉ phép, đang lững thững đi qua các bản.Những ngày đầu, mọi việc khá thuận lợi.Đi qua bản này, sang bản khác, không thấy địch chặn lại. Cũng không thấy ai hô hoán. Anh em bắt đầu yên trí rằng vỏ bọc của mình đã qua mắt được cả địch lẫn dân hai bên đường.Nhưng đi được ba ngày, họ mới giật mình nhận ra một chuyện không ngờ.Dân bản đã biết từ lâu. Họ đã nhận ra là Bộ đội Cụ Hồ.Lúc đầu, anh em rất lo. Nếu dân nhận ra, chỉ cần một lời lộ ra ngoài, bọn địch sẽ lập tức lần theo dấu vết.Nhưng điều kỳ lạ là không ai tố giác.Có người dân nhìn bộ quần áo lính địch trên người anh em, rồi lại nhìn cách nói năng, cách chào hỏi, cách cư xử. Họ hiểu ngay những người này không phải lính Pháp, cũng không phải tay sai.Bởi lính địch vào bản thường hách dịch, quát tháo, lục lọi, đòi ăn, đòi uống, dọa nạt dân.Còn những “lính đi phép” này nói năng nhỏ nhẹ, hỏi thăm đường đi, không động vào của dân, không làm điều gì trái phép.Cái áo có thể giống địch. Nhưng cách cư xử thì không giống. Vì thế, dân nhận ra. Và khi đã nhận ra, họ âm thầm giữ bí mật cho bộ đội.Có nơi, người đứng đầu bản làng còn ra lệnh cho dân làng không được “bép xép”, không được để lộ chuyện “các đồng chí” đang đi qua bản.Câu nói ấy khiến anh em vừa mừng, vừa xúc động. Hóa ra, giữa vùng địch kiểm soát, lòng dân vẫn là tấm áo giáp kín nhất.Cứ như vậy, bộ phận đi trước của đội Trung Dũng tiến dần đến Mường Sài, một bản ở gần biên giới Việt - Lào.Nhưng trong vùng sau lưng địch, không có ngày nào thật sự yên.Tin tức bắt đầu lộ ra. Địch đánh hơi thấy có bộ đội trở lại vùng Mường Sài. Chúng lùng sục gắt hơn. Chúng bắt bớ dân, tra hỏi, đe dọa, tìm cách lần ra dấu vết của đội.Một lần, khi đội vừa chuyển vào rừng thì địch kéo đến. Chúng bắt dân, lục rừng, sục núi, ráo riết tìm kiếm. Tất cả các đường dây liên lạc với cơ sở đều bị đứt. Lương thực cạn dần. Anh em phải sống giữa rừng trong tình thế rất căng.Đội Trung Dũng buộc phải rời Mường Sài sang một bản khác. Bản này phần lớn là người mắc bệnh hủi.Anh em không quản bệnh tật, vẫn vào từng nhà thăm hỏi đồng bào. Gặp bộ đội, người dân vừa ngạc nhiên, vừa cảm động.Họ cảm động vì giữa lúc bị bỏ quên, vẫn có những người vượt rừng đến với mình.Nhưng rồi, những cuộc luồn sâu như vậy cũng bộc lộ nhiều hạn chế.Các đội vũ trang tuyên truyền rất gan dạ, nhưng còn thiếu kinh nghiệm tác chiến, thiếu phối hợp, có lúc để lộ bí mật, có lúc bị địch đánh bất ngờ.Cuối năm ấy, Liên khu 10 mở hội nghị chuyên đề về vũ trang tuyên truyền trong vùng địch. Và tại đó, những bài học từ Sơn La được nêu ra: làm sao để gan dạ không biến thành nóng vội, bí mật không bị lộ...



