LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 15: ĐÊM TRƯỚC ĐÔNG KHÊ
LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 15: ĐÊM TRƯỚC ĐÔNG KHÊ
Mùa hè năm 1950, Lê Trọng Tấn nhận lệnh về làm Chính ủy Trung đoàn 209 - Sông Lô
Đơn vị được giao nhiệm vụ đánh trận Đông Khê. Đây là một cụm cứ điểm mạnh trên tuyến phòng thủ biên giới của Pháp.Ban đầu, ta từng nghĩ đến việc đánh Cao Bằng. Nhưng sau khi cân nhắc, Bộ chỉ huy chọn Đông Khê làm trận mở màn.Đánh Đông Khê, ta vừa tránh được chỗ cứng nhất, vừa cắt đôi tuyến phòng thủ của địch, buộc chúng phải đưa quân lên ứng cứu hoặc phải rút khỏi Cao Bằng.Trước chiến dịch, một cuộc họp quan trọng được tổ chức để phổ biến nhiệm vụ.Lê Trọng Tấn có mặt cùng các cán bộ chỉ huy các đơn vị chủ lực. Anh Chu Huy Mân ở Trung đoàn 174, anh Đặng Văn Việt ở Trung đoàn Cao Bắc Lạng, anh Vương Thừa Vũ ở Đại đoàn 308, cùng các đồng chí chỉ huy pháo binh, công binh đều dự.Nhưng điều khiến Lê Trọng Tấn nhớ nhất đó là sự xuất hiện của Bác Hồ.Bác nhắc rằng Chiến dịch Cao - Bắc - Lạng rất quan trọng: “Các chú chỉ được đánh thắng mà không được đánh thua.”Lê Trọng Tấn hiểu rằng trận Đông Khê không cho phép chủ quan. Đánh thắng thì mở ra thế mới. Đánh hỏng thì không chỉ mất quân, mà còn ảnh hưởng đến cả chiến dịch.Sau cuộc họp, ông cùng anh em đi trinh sát Đông Khê.Bộ Chỉ huy Chiến dịch giao anh Hoàng Văn Thái làm chỉ huy trưởng, Lê Trọng Tấn làm chỉ huy phó trận tiến công cụm cứ điểm Đông Khê.Lực lượng tham gia có các Trung đoàn 174, 209, 36, các tiểu đoàn 11, 426 và pháo binh.Công việc trước mắt là phải nhìn cho thật rõ Đông Khê. Không thể đánh một cụm cứ điểm mạnh chỉ bằng lòng hăng hái.Ban ngày, Lê Trọng Tấn leo lên núi Nà Rịa, cách Đông Khê chừng 800 mét, để quan sát toàn bộ khu vực.Từ trên cao nhìn xuống, cụm cứ điểm hiện ra giữa núi rừng, với công sự, hàng rào, lô cốt, đường ra vào, nơi đặt hỏa lực và các hướng địch có thể ứng cứu.Ban đêm, ông cùng cán bộ bò sát vào hàng rào để xem tận mắt. Càng đến gần hàng rào, mọi người càng phải hạ thấp người xuống.Có lúc, họ đã vào sát đến mức nhìn rõ những khuôn mặt đỏ au của lính lê dương trong đồn.Một hôm, sau khi trinh sát xong, Lê Trọng Tấn và anh em rút vào khu rừng dưới chân núi Nà Rịa. Đang lúc ẩn trong rừng, bỗng nghe tiếng Tây xì xồ rất gần.Rồi tiếng giày đinh giẫm lên cành khô rào rạo. Một toán lính địch đang đi sục sạo.Anh em chỉ cần nổ súng là có thể gây thương vong cho chúng. Nhưng nếu bắn, toàn bộ bí mật trinh sát sẽ lộ. Kế hoạch trận đánh có thể bị ảnh hưởng.Lê Trọng Tấn ra lệnh cấm nổ súng. Mọi người nằm im. Tiếng giày đinh đi qua mỗi lúc một gần rồi lại xa dần. Toán lính địch vẫn không phát hiện được ta.Chờ chúng đi khỏi, Lê Trọng Tấn mới cho anh em rút sâu vào rừng. Một vài cán bộ tiếp tục ở lại bám sát, theo dõi thêm những khu vực ban ngày đã quan sát được.Kế hoạch đánh Đông Khê dần được hình thành từ những đêm như thế.Ngày 14 tháng 9 năm 1950, Trung đoàn 209 đến Bản Vềnh, cách phía đông Đông Khê khoảng 1km. Mệnh lệnh số 3 quyết định Lê Trọng Tấn trực tiếp chỉ huy mặt tây nam.Đêm trước trận đánh, ai cũng hiểu giờ quyết định đã đến rất gần. Nhưng chiến trường không bao giờ diễn ra đúng như người ta mong muốn.Sáng 16 tháng 9, trời đầy mây mù. Pháo chưa chiếm xong trận địa. Đường hành quân khó khăn. Một số đơn vị chưa vào đúng vị trí như kế hoạch.Vậy mà tiếng súng mở màn vẫn sắp nổ.Và chỉ ít giờ sau, Đông Khê sẽ cho Lê Trọng Tấn một bài học rất lớn: trong một trận đánh lớn, chỉ cần một mắt xích hiệp đồng không khớp, cả kế hoạch có thể sẽ bị....



