LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 16: CỬA MỞ CHƯA THÔNG
LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 16: CỬA MỞ CHƯA THÔNG
Tiếp nối Kỳ 15: Đêm trước Đông Khê, Lê Trọng Tấn cùng cán bộ trinh sát đã bò sát hàng rào, nhìn rõ cả khuôn mặt đỏ au của lính lê dương trong đồn. Bác Hồ đã dặn: “Các chú chỉ được đánh thắng mà không được đánh thua.” Nhưng khi trận đánh thật sự bắt đầu thì....
Sáu giờ sáng ngày 16 tháng 9 năm 1950, Đông Khê phủ đầy mây mù.Theo đúng kế hoạch, pháo phải vào đúng trận địa. Bộ binh phải chiếm lĩnh xong vị trí. Các hướng tiến công phải nổ súng ăn khớp với nhau.Nhưng chiến trường không vận hành như tấm bản đồ trải trên bàn.Đường hành quân khó, pháo chưa chiếm xong trận địa. Một số đơn vị còn lạc đường. Trung đoàn 209 chưa vào đủ vị trí. Lúc đó, ở hướng Trung đoàn 174, lệnh nổ súng vẫn được phát ra.Đông Khê bắt đầu bốc lửa. Đến 10 giờ, Trung đoàn 174 đã diệt được các vị trí Phia Khóa, Yên Ngựa, Cạm Phẩy, rồi chuẩn bị đánh lên Đồn To. Nhưng mũi tiến công này không thành công như dự kiến.Ở hướng Trung đoàn 209, Lê Trọng Tấn cũng gặp khó.Trung đoàn nổ súng sau, lại không có pháo phối hợp đúng như kế hoạch. Nhưng anh em vẫn hăng hái chiến đấu. Pò Hậu, Pò Đình lần lượt bị tiêu diệt. Bộ đội dùng lựu đạn để đánh từng vị trí.Đến 23 giờ, Trung đoàn 209 chiếm được Phủ Thiện và toàn bộ khu phố Đông Khê.Nhìn qua tưởng như cánh cửa đã mở. Nhưng Đồn To vẫn chưa giải quyết được.Đồn To là mục tiêu rất quan trọng trong tung thâm. Nếu không hạ được, Đông Khê vẫn chưa thật sự bị tiêu diệt. Trung đoàn nhận lệnh mở một mũi tiến công phối hợp.Nhưng gần sáng, cuộc tiến công buộc phải tạm dừng. Hàng rào chưa mở xong. Giờ nổ súng giữa hướng chính và hướng phụ không khớp.Nguyên nhân là do cán bộ trinh sát Đồn To nắm tình hình chưa đầy đủ.Sáng hôm sau, Lê Trọng Tấn xuống Pò Đình gặp các đồng chí Hoàng Cầm, tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 130; Thân Bình, tiểu đoàn phó; và Tạ Đình Hiểu, chính trị viên.Trước mắt ông là những cáng thương binh, tử sĩ đi qua. Có người bị thương nặng. Có người chân gãy vẫn nhất định đòi ở lại chiến đấu để giải phóng bằng được Đông Khê.Nhìn cảnh ấy, Lê Trọng Tấn rất xúc động. Trận đánh chưa hoàn thành. Đơn vị thương vong nhiều. Nhưng tinh thần của anh em không hề chùng xuống.Trong cuộc họp cán bộ ngay sau đó, ông nhắc lại ý nghĩa của trận Đông Khê trong toàn bộ Chiến dịch Biên giới.Nếu không tiêu diệt được Đông Khê, điều kiện để đánh viện cũng không có. Điều cần làm lúc này không phải là nản lòng, mà là chấn chỉnh thật nhanh, bổ sung trang bị, rút kinh nghiệm ngay tại chỗ.Cửa mở phải nhanh hơn. Đột phá phải gọn hơn. Xung phong phải liên tục hơn.Đêm hôm đó, dưới sự chỉ huy của đồng chí Trung đoàn phó Nguyễn Bằng, Tiểu đoàn 130 tiếp tục tiến công. Anh em chiếm xong nhà Phủ Thiện, rồi đánh lên Đồn To.Nhưng khó khăn lại xuất hiện.Lần này, bộc phá đánh liên tục, có hiệu quả. Nhưng việc tổ chức hỏa lực kiềm chế lô cốt đầu cầu chưa chặt.Trước khi ra lệnh xung phong, công tác kiểm tra chưa thật kỹ. Khi bộ đội vừa lao lên, lô cốt ấy bất ngờ bắn ra dữ dội.Đội đột kích 1 phải dừng lại. Pháo địch trong cứ điểm bắn thẳng vào cửa mở.Từ hầm ngầm, địch xông ra phản kích, cả đội hình như nghẹn lại trước miệng lửa.Nếu dừng lại lâu sẽ thương vong. Nếu lao lên không đúng lúc, thương vong còn tăng hơn nữa.Chính lúc đó, những người chỉ huy và chiến sĩ phía trước phải tự quyết bằng máu của mình.Bọn địch phản kích bị tiêu diệt nhanh chóng. Đại đội trưởng Trần Cừ anh dũng hy sinh trước lô cốt địch. Sự hy sinh của người chỉ huy ngay trước cửa mở đã cổ vũ anh em lao lên.Các chiến sĩ dùng lựu đạn, thủ pháo tiêu diệt những lô cốt còn lại.Đến lúc ấy, Trung đoàn 209 bắt được liên lạc với Trung đoàn 174. Nhưng địch trong hầm ngầm vẫn cố thủ.Lê Trọng Tấn ra lệnh đưa Tiểu đoàn 156 vào chiến đấu. Một khối bộc phá 70 ki-lô-gam được dùng đánh thẳng vào hầm ngầm.Tiếng nổ dội lên dữ dội. Sau đó, tên A-li-úc, chỉ huy Đông Khê, phải xin hàng.Đông Khê cuối cùng đã trong tầm kiểm soát. Nhưng đó không phải là một chiến thắng nhẹ nhàng.Hai giờ đêm ngày 17 tháng 9, Lê Trọng Tấn nhận lệnh của Bộ chỉ huy chiến dịch: trong ngày 17 phải ngụy trang thị trấn Đông Khê, coi như thị trấn chưa bị tiêu diệt, để máy bay địch oanh tạc và để dụ địch tăng viện.Các đơn vị phải sẵn sàng tiêu diệt quân nhảy dù.Đông Khê đã bị hạ. Nhưng trận đánh lớn hơn mới chỉ bắt đầu.Bởi sau cú đánh ấy, quân Pháp buộc phải chuyển động. Từ Thất Khê, từ Cao Bằng, những binh đoàn địch bắt đầu bước vào cái bẫy đang chờ sẵn giữa núi rừng Biên giới.Và rồi....



