LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 20: LÔ CỐT SỐ 3 Ở BA HUYÊN
LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 20: LÔ CỐT SỐ 3 Ở BA HUYÊN
Nếu ở Xuân Trạch, quân ta thắng lớn nhờ quyết định "cho địch ngủ thêm một tiếng", thì tại Ba Huyên, Đại đoàn 312 lại vấp phải một thử thách mới:
Những boong-ke bê tông bịt sắt.Lúc ấy, dân địa phương rục rịch chuẩn bị đón Tết Nguyên đán. Nhưng với bộ đội ta, Tết còn ở rất xa.Bước vào đợt hai của chiến dịch Trung Du, mục tiêu được giao cho Đại đoàn 312 là cụm cứ điểm Ba Huyên.Ba Huyên hoàn toàn không giống Xuân Trạch. Đó là một hệ thống boong-ke kiên cố do hai đại đội Âu - Phi chiếm đóng.Mỗi lô cốt không đứng độc lập mà được thiết kế để bắn chéo sườn sang nhau, tạo thành những "góc chết" vùi thây bất cứ mũi tiến công nào muốn áp sát.Lê Trọng Tấn cho quân báo bắt liên lạc với du kích địa phương. Một số chiến sĩ cải trang làm phu, dũng cảm chui sâu vào lòng địch. Nhờ vậy, hình thù cứ điểm dần hiện rõ.Địch đã tính toán: Hỏa lực lướt sát mặt đất, đại bác 75 ly bắn trực tiếp, và tất cả khe hở, lỗ châu mai đều bịt ghi sắt.Xung phong trên mặt đất sẽ bị quét ngang. Ném lựu đạn, thủ pháo sẽ bị vỉ sắt dội ngược lại.Lọt được vào trong cũng không có hào giao thông để tiến, mà phải đánh vật với từng lô cốt.Đêm 24 tháng 1 năm 1951, Trung đoàn 141 nhận nhiệm vụ đánh Ba Huyên, còn Trung đoàn 209 chặn viện binh.Từ Dương Chỉ, bộ đội bí mật hành quân. Bóng tối bao trùm, mũi xung kích lặng lẽ cắt hàng rào, đào công sự áp sát. Mọi thứ phải diễn ra nhanh như chớp.Nhưng địch đã đánh hơi thấy động. Súng từ trong bắn ra xối xả. Đất đá tung lên, lửa đạn xé toang màn đêm.Cửa mở vừa hình thành đã bị hỏa lực dội xuống phong tỏa. Bộ đội ta kiên cường xông lên. Lô cốt số 1 bị đánh thủng, nhưng số 2 và số 4 tường quá dày, đánh đi đánh lại nhiều lần vẫn không vỡ.Trận đánh giằng co đến lúc trời sắp sáng. Tiếng máy bay trinh sát địch đã vè vè lượn trên đầu. Nếu không dứt điểm ngay, quân ta sẽ bị kẹp giữa không quân, pháo binh và viện binh Pháp.Áp lực ngàn cân đè nặng lên vai người chỉ huy Lê Trọng Tấn.Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, lô cốt số 3 vẫn chưa bị hạ. Nó nôn lửa dữ dội, ghìm chặt mấy đợt xung phong của ta. Dù đã bám sát cứ điểm, nhưng chỉ cần hỏa điểm này chưa tắt, Ba Huyên vẫn chưa thể thất thủ.Đúng lúc đó, chiến sĩ Nguyễn Văn Thất phát hiện một đoạn hào giao thông cụt nằm phía sau lô cốt số 3. Dù rất ngắn, nhưng nếu men được tới đó, có thể đánh vào điểm yếu. Anh lập tức đề nghị trung đội trưởng cho hỏa lực yểm trợ để mình xông lên.Hiểu ý người chiến sĩ quả cảm, ba khẩu trung liên lập tức gầm lên, tập trung bắn điểm vào lỗ châu mai để ghìm hỏa lực địch.Nguyễn Văn Thất lao lên như một mũi tên. Địch bắn rất mạnh. Anh bị thương lần thứ nhất. Vẫn nghiến răng tiến lên.Bị thương lần thứ hai. Vẫn không gục ngã. Tới được đoạn hào cụt, Chiến sĩ Thất lia tiểu liên ép địch lùi sâu vào trong rồi vung tay ném quả lựu đạn quyết định.Tiếng nổ vang lên trong lô cốt số 3. Hỏa điểm cuối cùng bị dập tắt, tàn quân địch bị tiêu diệt gọn.Cứ điểm Ba Huyên thất thủ. Nhưng người con ưu tú của quê hương Lập Thạch ấy cũng đã anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất quê nhà.Với Lê Trọng Tấn, Ba Huyên không phải là một chiến thắng suôn sẻ.Địch đã mạnh hơn, công sự chắc hơn. Con đường tới những chiến dịch lớn của Đại đoàn 312 được lát bằng chiến thắng, nhưng cũng thấm đẫm máu xương và sự trưởng thành từng đêm trong lửa đạn.Thử thách vẫn chưa dừng lại. Phía trước, mặt trận Vĩnh Yên đang sục sôi. Tướng Đờ Lát bắt đầu tung thêm lính dù, pháo binh và binh đoàn cơ động để cứu vãn.Lê Trọng Tấn sẽ phải đối mặt với một chiến trường nhiều thử thách hơn...



