Khác

LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 24: HƯỚNG TIẾN CÔNG BỊ LỘ

LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 24: HƯỚNG TIẾN CÔNG BỊ LỘ

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau trận Mạo Khê, Lê Trọng Tấn chưa kịp chấn chỉnh đội hình thì Đại đoàn 312 đã nhận lệnh tiến lên Tây Bắc đánh Nghĩa Lộ trong Chiến dịch Lý Thường Kiệt.

Mùa hè năm 1951, khi Đại đoàn 308, 304 và 320 đang rầm rộ đánh vào các căn cứ địch ở đồng bằng sông Hồng (Chiến dịch Quang Trung), thì Bộ quyết định tung một mũi vu hồi lên Tây Bắc để thu hút hỏa lực địch.Lần này, Đại đoàn 312 phải một mình gánh vác cả một hướng chiến dịch.Để bảo đảm cho Chiến dịch, Trung ương điều động tới 5.000 dân công để thồ 500 tấn gạo và 10 tấn muối phục vụ bộ đội.Thế nhưng, vừa đến Yên Bái định vượt sông thì có lệnh hoãn: Hướng tiến công đã bị lộ!Quân Pháp báo động toàn Tây Bắc, tăng cường lính dù và đẩy máy bay oanh tạc dọc sông Hồng.Đảng ủy Đại đoàn nhận định: Dù bị lộ hướng, nhưng giặc vẫn chưa biết ta có bao nhiêu quân và sẽ đánh vào giờ nào. Yếu tố bất ngờ vẫn còn.Đêm 23 tháng 9, cả đại đoàn bí mật vượt sông.Từ đây, một cuộc hành quân kinh hoàng bắt đầu. Mưa xối xả. Đường rừng trơn tuột. Gian khổ nhất là đỉnh Khau Vác.Những khẩu pháo 75 ly nặng hàng tấn phải được khiêng bằng vai trần, kéo qua vực thẳm. Áo tơi rách bươm, lưng áo ướt đẫm mồ hôi và nước mưa.Bộ đội ngày nghỉ đêm đi, mệt đến mức cứ ngồi xuống là thiếp đi, cơm nắm cũng không muốn ăn.Vượt Khau Vác thành công, ta bất ngờ áp sát Nghĩa Lộ. Những trận thắng nhỏ đầu tiên ở Bản Tủ, Ngã Hai làm nảy sinh tâm lý chủ quan.Một tù binh Pháp hoảng loạn khai: "Đồn Nghĩa Lộ hoang mang lắm rồi!" càng làm anh em nôn nóng muốn nhổ ngay cái gai trước mắt.Nhưng Nghĩa Lộ không đứng một mình, nó được yểm trợ bởi đồi Pú Chạng, điểm cao này đặt hỏa lực khống chế toàn bộ khu vực.Đêm 2 tháng 10, Trung đoàn 141 xuất kích. Nhưng trong bóng tối, đường rừng rậm rạp làm mất dấu vết, đội hình dẫn đường bị lạc.Gần 3 giờ sáng, khi đội hình còn đang lộn xộn dưới chân đồi Pú Chạng, thì một tiếng mìn nổ vang lên. Tưởng là tín hiệu mở màn, quân ta ầm ầm xông lên.Một trận đánh hoàn toàn chệch nhịp. Vì lạc hướng, súng một nơi đạn một nơi. Địch phản kích dữ dội.Từ đồi Pú Chạng, pháo của địch rót thẳng xuống đội hình của ta ở Nghĩa Lộ, gây thương vong lớn.Đêm hôm sau, ta tiếp tục đánh nhưng bị hỏa lực địch dìm sát mặt đất. Trời sáng, bộ đội đành phải rút ra.Nhiệm vụ tiêu diệt Nghĩa Lộ không hoàn thành. Đại đoàn 312 có hơn 300 cán bộ, chiến sĩ hy sinh, trong đó có Tiểu đoàn trưởng Trần Đình Khiết dũng cảm.Trung đoàn trưởng Nam Long suốt 3 ngày đêm không ăn không ngủ, gặp Lê Trọng Tấn bên bờ suối ôm mặt khóc.Nhìn quân số vơi đi, Lê Trọng Tấn trầm ngâm, vừa xót thương bộ đội, vừa thấy nhiều vấn đề cần phải chấn chỉnh, rút kinh nghiệm.Ông hiểu: Nếu không rút kinh nghiệm, không mổ xẻ những khuyết điểm trong trận này, máu chiến sĩ sẽ còn đổ xuống hơn nữa.Trong báo cáo, ông thẳng thắn nhận định: Không tiêu diệt được Nghĩa Lộ là do tổ chức chưa chu đáo, chỉ huy chưa chặt và đã quá coi thường, chưa lường hết được hỏa lực từ cứ điểm Pú Chạng.Câu nói của Bác Hồ năm nào lại vang lên: "Chú Tấn! Chú đã rửa mặt chưa?".Rửa mặt không phải là đọc bản kiểm điểm lấy lệ, mà là dám nhìn thẳng vào vết thương, dám thừa nhận tại sao quân lạc hướng, tại sao thương vong lớn đến thế.Sự dũng cảm nhận lỗi của người chỉ huy đã làm dịu đi nỗi đau của toàn đơn vị.Đại đoàn 312 gạt nước mắt tiếp tục đứng dậy. Bởi trước mắt họ, một chiến trường gian khổ, khó khăn hơn lại mở ra khi địch vừa ồ ạt tiến công ra Hòa Bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn