Khác

LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 7: ĐÊM GIAO THỪA Ở MỘC HẠ

LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 7: ĐÊM GIAO THỪA Ở MỘC HẠ

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếp nối Kỳ 6: Sau các trận Hát Lót và Nậm Sùm, trung đoàn của Lê Trọng Tấn đã phần nào lấy lại khí thế. Nhưng đã hơn một tháng, ông không liên lạc được với Tiểu đoàn 71. Vậy là ông lên đường đi tìm đơn vị...

Lê Trọng Tấn quyết định lên đường. Đi cùng ông là đồng chí Trần Duy Hạnh. Hành trang mang theo là hai con ngựa, một khẩu các-bin, một khẩu súng ngắn và năm ngày gạo.Sau buổi tối ngủ nhờ nhà dân ở Tạ Khoa. Sáng hôm sau ông lên đường. Khi đang loay hoay chưa biết vượt sông cách nào, họ thấy một con thuyền đánh cá lặng lẽ men vào bờ.Trên thuyền có hai vợ chồng người đánh cá và một đứa trẻ nhỏ. Lê Trọng Tấn ra hiệu cho thuyền ghé lại.Biết hai người là bộ đội muốn qua sông, đôi vợ chồng ấy vui vẻ cho xuống thuyền, rồi xuôi dòng về Vạn Yên.Đến tối, họ tới Vạn Yên an toàn. Lê Trọng Tấn và Trần Duy Hạnh lại tiếp tục đi. Khi đến Tường Phong, Tường Phù, hai người mới biết quân địch đã rút về Phiêng Ban.Trước mắt ông là một vùng đất chết. Không một mái nhà, không một bóng người.Đứng giữa vùng đất vắng lặng ấy, Lê Trọng Tấn chợt hiểu ra một điều rất thật: Địch có súng, có quân, nhưng nếu không có dân, không có người dẫn đường, không có lương thực tiếp tế, chúng cũng không thể sống được.Còn bộ đội cách mạng, nếu xa dân, thì cũng không thể tồn tại.Nghĩ vậy, ông càng muốn tìm gặp Tiểu đoàn 71 thật nhanh.Khi gặp được anh em, ông nghe báo cáo tình hình, rồi trao đổi ngay những việc cần làm: phải bám địch, đánh địch, nhưng nhất thiết phải giữ quan hệ với nhân dân, giữ kỷ luật dân vận, làm cho đồng bào hiểu bộ đội chiến đấu vì ai.Xong việc, hai người lại vượt sông Đà, tìm đường về hướng Mộc Hạ. Hôm ấy đã là cuối tháng Chạp. Mãi đến khoảng tám giờ tối, hai người mới tới Mộc Hạ. Hôm ấy là 30 tháng Chạp.Mọi nhà đang chuẩn bị đón giao thừa, đón ông bà về ăn Tết với con cháu.Trước Cách mạng Tháng Tám, Mộc Hạ từng là cơ sở bí mật của Việt Minh, nên nhiều gia đình ở đây biết Lê Trọng Tấn.Hai người vào nhà chị Hảo. Chị Hảo vội buộc ngựa, lấy ngô cho ngựa ăn, rồi mời hai người lên nhà sàn.Bữa cơm hôm ấy có xôi, thịt gà, thịt lợn, có rượu. Và có cả món nặm phịa rán, tức ruột non của trâu đem rán lên.Theo phong tục địa phương, thì đây món chỉ dành để mời khách sang, khách quý.Sau những ngày đi qua vùng đất cháy trụi, sau những đêm ngủ nhờ, vượt sông, lần mò trong mưa lạnh, mâm cơm ấy đối với Lê Trọng Tấn là tấm lòng của nhân dân.Đêm hôm ấy, bà con kéo đến thăm rất đông. Người hỏi chuyện bộ đội. Người mừng vì trung đoàn trưởng Lê Trọng Tấn ghé thăm bản đúng đêm giao thừa. Tình quân dân thật ấm cúng.Trong lòng Lê Trọng Tấn trào dâng niềm xúc động về tình cảm của nhân dân với bộ đội. Ông thấu hiểu rằng:Nơi không có dân là vùng đất chết. Nơi nào mà dân còn tin, còn đón bộ đội, còn tự nguyện dẫn đường, còn giữ cơ sở, thì nơi đó cách mạng còn đứng được và trụ vững.Cũng trong đêm giao thừa ấy, Lê Trọng Tấn gặp đồng chí Trần Quyết, Bí thư Tỉnh ủy Sơn La, cùng các đồng chí trong tỉnh.Sáng hôm sau, Lê Trọng Tấn lại lên đường về Tà Làng, nơi trung đoàn bộ đóng quân.Nhưng kỷ niệm đêm giao thừa ở Mộc Hạ vẫn ở lại rất lâu trong trí nhớ ông. Ổng hiểu rằng: Muốn giữ được Tây Bắc, trước hết phải giữ được lòng dân.Và rồi, ở đó, Sơn La dấy lên một phong trào: Đồng bào Mường Chanh đem cả trâu của mình góp lại để mua súng cho bộ đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn