LÊ TRỌNG TẤN – TỪ ĐIỆN BIÊN PHỦ ĐẾN NGÀY ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT
Nếu lịch sử dân tộc có những khoảnh khắc được gọi tên bằng hai chữ “bước ngoặt”, thì Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 và Đại thắng mùa Xuân năm 1975 chắc chắn là hai dấu mốc đặc biệt. Giữa hai dấu mốc ấy có một con người đã để lại dấu ấn sâu đậm: Đại tướng Lê Trọng Tấn.
Điều khiến tôi ấn tượng khi tìm hiểu về ông là hình ảnh một vị tướng đã đi qua gần như toàn bộ những chiến trường lớn của hai cuộc kháng chiến. Từ Biên giới, Hòa Bình, Tây Bắc, Điện Biên Phủ đến những chiến trường miền Nam, Đường 9 - Nam Lào, Trị - Thiên, Đà Nẵng và cuối cùng là Chiến dịch Hồ Chí Minh, tên tuổi Lê Trọng Tấn gắn với nhiều chiến dịch quan trọng.
Nhưng trong ký ức của tôi, hai hình ảnh về ông nổi bật nhất.
Một là Điện Biên Phủ.
Năm 1954, khi ấy Lê Trọng Tấn là Đại đoàn trưởng Đại đoàn 312. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ tiến công cứ điểm Him Lam, mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ. Đây là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Chiến thắng ở Him Lam tạo thế cho quân ta tiếp tục tiến công tập đoàn cứ điểm của Pháp. Đại đoàn 312 sau đó tiếp tục hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong toàn chiến dịch.
Hai là mùa Xuân năm 1975.
Sau thắng lợi ở Tây Nguyên, Huế - Đà Nẵng và các chiến trường khác, thời cơ giải phóng hoàn toàn miền Nam đã đến. Tháng 4-1975, Lê Trọng Tấn được giao làm Phó tư lệnh Chiến dịch Hồ Chí Minh, kiêm Tư lệnh cánh quân phía Đông. Cánh quân của ông tiến vào Sài Gòn và đánh chiếm Dinh Độc Lập.
Từ Điện Biên Phủ đến Sài Gòn là một hành trình hơn hai mươi năm. Một người lính trẻ ngày nào đã trở thành một vị tướng dày dạn kinh nghiệm. Nhưng điều đáng quý là qua mỗi chiến trường, ông không chỉ tích lũy chiến công mà còn không ngừng học hỏi, tổng kết và hoàn thiện nghệ thuật quân sự.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng đánh giá Lê Trọng Tấn là một trong những tư lệnh chiến dịch, chỉ huy tác chiến hiệp đồng binh chủng giỏi nhất của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Tôi nghĩ, đằng sau lời đánh giá ấy là cả một quá trình rèn luyện lâu dài. Không có người chỉ huy tài ba nào tự nhiên mà có. Đó là kết quả của kinh nghiệm, của học tập, của những lần thành công và cả những lần phải nhìn thẳng vào thiếu sót để sửa chữa.
Điều này đặc biệt có ý nghĩa với người trẻ hôm nay. Chúng tôi có thể không bao giờ phải đứng trước một chiến trường như thế hệ của Lê Trọng Tấn. Nhưng chúng tôi vẫn có những “trận chiến” của riêng mình: trận chiến với sự lười biếng, với sự thiếu kiên trì, với những cám dỗ và giới hạn của bản thân.
Muốn làm được việc lớn, trước hết phải biết rèn luyện từ những việc nhỏ.
Lê Trọng Tấn đã đi từ Điện Biên Phủ đến ngày đất nước thống nhất. Khoảng cách giữa hai dấu mốc ấy là hơn hai thập niên chiến tranh, nhưng cũng là hành trình trưởng thành của một vị tướng và của cả một quân đội.
Nhìn lại hành trình ấy, tôi càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được xây dựng từ trí tuệ, lòng dũng cảm và sự hy sinh của biết bao thế hệ.
Và trong dòng chảy ấy, Lê Trọng Tấn là một trong những cái tên đã trở thành ký ức của thời hoa lửa – một ký ức không chỉ để tự hào, mà còn để nhắc thế hệ hôm nay biết sống xứng đáng với hòa bình.



