" Lễ truy điệu sống"
" Lễ truy điệu sống"

Chúng ta phải biết rằng, thời điểm ấy thì " đường Hồ Chí Minh trên biển " là một thông tin hết sức tuyệt mật, và nếu như thông tin ấy bị lọt vào tay địch thì hậu quả không thể lường trước. Vậy nên ta có thể thấy ấy chính là tinh thần chịu thương chịu khó, kiên cường bất khuất và sẵn sàng hi sinh của những chiến sĩ hải quân trên những chuyến tàu ấy lớn đến thế nào.
Và chúng ta cũng nên biết rằng, trên những con tàu " không số" được ngụy trang thành tàu đánh cá ấy, không chỉ giấu hàng tấn hàng hóa để chi viện cho miền Nam mà còn giấu cả gần một tấn bom , bộc phá, kíp nổ để dành cho một trường hợp xấu nhất có thể xảy ra - đó chính là bị địch phát hiện. Lượng thuốc nổ ấy, trải dài từ đầu tàu đến cuối tàu, đủ để phá tan con tàu tránh để địch bắt giữ, cũng đủ để tất cả những người anh hùng trên tàu được hi sinh cùng nhau. Không chỉ vậy, trước mỗi chuyến đi " lành ít dữ nhiều" này, tất cả các thuyền viên sẽ cùng nhau ăn một bữa cơm, và dự một buổi " Lễ truy điệu sống" để đưa các chiến sĩ ra nơi chiến trường.
Biết trước một chuyến đi khó có ngày trở lại như thế, nhưng tại sao họ vẫn cứ đi? Bởi lẽ đằng sau mỗi con tàu là miền Nam đang khát vũ khí, là những chiến sĩ đang mỏi mòn chờ tiếp sức. Bởi lẽ trên lá cờ trước mũi tàu là niềm tin vào Bác, vào ngày thống nhất non sông. Có lẽ vì thế mà những buổi. " Lễ truy điệu sống" vẫn được tiến hành, một bữa cơm rồi lại một bữa cơm, và những chuyến tàu " không số" vẫn ra khơi thẳng tiến vào Nam tạo nên một " Huyền thoại bất tử giữa lòng Biển Đông".
Trải qua không biết bao nhiêu cái gian khó, hiểm nguy, bao nhiêu lần thành công đi giữa lòng quân địch, bao nhiêu bão tố, mưa giông, bao nhiêu ngày đêm lênh đênh trên biển, những người chiến sĩ và người thuyền trưởng năm ấy chưa từng nản lòng, chưa từng rơi một giọt nước mắt. Vậy mà, trong chuyến cập bến lần thứ ba vào mùa xuân Ất tỵ năm 1965 lại khiến vị chỉ huy kiên cường ấy và những người có mặt tại đây phải bật khóc trong nghẹn ngào. Ấy là khi con tàu chuẩn bị nhổ neo, rời bến chuẩn bị về lại miền Bắc, có một cô dân quân hớt hải chạy đến, nằng nặc đòi gặp thuyền trưởng. Khi đứng trước ông Thạnh, cô gái bật khóc mà trao cho vị thuyền trưởng đáng kính ấy một gói khăn tay bọc đất: " Em gửi cho tàu anh nắm đất Vũng Rô. Đất này giặc cày đi xéo lại nhiều lần, nhưng mà chúng em vẫn kiên trì, bất khuất. Bây giờ có vũ khí của các anh đưa vào, nhất định chúng em sẽ lập thêm được nhiều chiến công." Chỉ thế thôi, nhưng sao nghe mà cứ nao lòng. Nắm đất Vũng Rô ngày ấy trao cho vị thuyền trưởng đã khiến trái tim tưởng chừng như chai lì của ông bỗng dưng ấm áp hẳn lên. Nắm đất Phú Yên gọn trong một chiếc khăn đặt vừa hai lòng bàn tay của một người con Phú Yên cứ như thể ông đang ôm lấy cả quê hương của mình. Để rồi sau này khi lại kể về ngày hôm ấy, ông Hồ Đắc Thạnh không giấu được giọt nước mắt mà chia sẻ: " Trong thời điểm ấy, nó xúc động vô cùng."
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



