Cựu chiến binh

Lê Văn Bình – Người lính Trường Sơn năm xưa

Bài viết là những dòng hồi ức của bác Lê Văn Bình về những ngày tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Qua những câu chuyện về cơn sốt rét rừng, những trận bom tọa độ và tình đồng chí keo sơn, tác phẩm khắc họa biểu tượng của một thế hệ trẻ sẵn sàng dâng hiến thanh xuân cho độc lập dân tộc, từ đó khơi gợi trách nhiệm của sinh viên hôm nay. ​

Phú Thọ27/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Bình vào một buổi chiều thu lặng lẽ. Ngồi trong căn phòng nhỏ treo đầy những huân chương kháng chiến, bác cười bảo: "Đời bác chẳng có gì ngoài những kỷ niệm thời hoa lửa". Nhưng với tôi, mỗi câu chuyện bác kể lại là một thước phim tư liệu vô giá, đưa tôi ngược dòng thời gian về với đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ nhưng cũng đầy khốc liệt. Năm 1970, chàng thanh niên Lê Văn Bình lên đường khi vừa tròn 18 tuổi. Hành trang mang theo chỉ là chiếc ba lô con cóc và một trái tim đầy nhiệt huyết. Bác kể về cung đường 20 Quyết Thắng – nơi mà "máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc". ​

"Cháu biết không, ở Trường Sơn, kẻ thù không chỉ là bom đạn Mỹ mà còn là những cơn sốt rét rừng thấu xương. Có những đêm nằm trong lán, anh em chỉ biết ôm nhau cho đỡ run, chia nhau từng viên thuốc xuyên tâm liên đắng ngắt." ​

Bác nhớ về trận bom tọa độ năm 1972, khi một người đồng đội thân thiết đã ngã xuống ngay trước mắt bác. Không có giọt nước mắt nào rơi lúc đó, bởi nỗi đau đã hóa thành ý chí chiến đấu. Hình ảnh người lính công binh dùng tay không đào bới đất đá để thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến đã trở thành biểu tượng bất tử của sự hy sinh. 

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, những vết thương trên cơ thể bác Bình mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng ánh mắt bác vẫn rạng ngời khi nhắc về hai chữ "Độc lập". Rời nhà bác, tôi tự hỏi mình: Nếu đặt mình vào hoàn cảnh ấy, liệu mình có đủ can trường như cha ông?

​Câu chuyện của bác Bình không chỉ là ký ức cá nhân, mà là một phần hồn thiêng sông núi. Nó nhắc nhở thế hệ sinh viên chúng tôi rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và hoa của một thời đại hào hùng. Chúng tôi không chỉ học lịch sử qua sách vở, mà phải học cách sống sao cho xứng đáng với những "địa chỉ đỏ" và những con người bằng xương bằng thịt đã viết nên huyền thoại.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn