Bài viết

Lê Văn Cư

Gia Lai11/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đơn vị luồn sâu vào lòng địch nằm giữa các cứ điểm: Động Toàn, Động Tri, Ba Hồ và một số cao điểm khác địch đang chốt giữ. Quân Mỹ ở phía sau, quân Ngụy ở phía trước, bom pháo địch quần nát vùng lân cận.

Vào kiềng chiến đấu, chúng tôi làm hầm kèo chữ A ở lưng chừng núi. Mỗi hầm hai đến ba người. Trời tạnh ráo thì khá, trời mưa thì hầm lầy lội. Cây rừng xác xơ nên phải tuyệt đối bí mật không thể để địch phát hiện. Đơn vị bạn đã đang bao vây Động Toàn, mục đích bắt địch phải ứng cứu, thoát ly khỏi công sự, tạo cơ hội cho chúng tôi đánh.Tiểu đội do tôi chỉ huy có 9 người, đảm nhiệm độc lập chốt trên một điểm cao, có đường xe tăng chạy qua nhưng đã lâu nên cỏ mọc kín. Toàn bộ điểm cao không có cây to che phủ, chỉ có cỏ mọc ngang chân người. Điểm cao này mục đích chốt chặn không cho địch rút chạy từ Động Toàn về phía sau. Cả tiểu đội đêm lên chiếm lĩnh trận địa, bố trí đội hình chiến đấu, bí mật đào công sự vừa dấn mình vào trong đó, vừa đánh được địch, ban ngày căng mắt quan sát địch, ban đêm mới có thể di động đi lại đôi chút… Sát sạt trên đầu là máy bay trinh sát, trực thăng vũ trang quần đảo soi mói, pháo địch bắn không có quy luật nào…, may không trúng đội hình chốt. Nhật ký ngày 18-19 tháng 6 năm 1971 ghi lại rằng:… “Khoảng 3 giờ kém 10 chiều, một tốp B52 ba chiếc giải bom phía Tây Bắc của chốt… 17 giờ 30, pháo địch bắn ngay sát đường xe tăng…” Tại đây không ngày nào là không có, bom đạn dội vào trận địa chốt của chúng tôi, chúng tôi vẫn phải giữ bí mật, không rời trận địa. Đã có nhiều người thương vong, may trung đội tôi vẫn toàn vẹn. Chốt đã căng thẳng, ăn lại đói, ngày có 5 lạng gạo với muối rang. Gần một tháng chốt căng thẳng đón địch, nhưng địch lại không ra. Chúng tôi được lệnh: tiến công thẳng vào cân cứ địch phòng ngụ. Tiểu đoàn tiến công. Đại đội tôi được nhận nhiệm vụ tiến công hướng chủ yếu, hướng này có năm lớp rào kẽm gai tại căn cứ Ba Hồ. Căn cứ Ba Hồ, đỉnh đồi không rộng lắm, đồi trọc, địch phòng ngự theo kiểu vành khăn, nhiều tầng, nhiều lớp, lô cốt bằng bê tông, diện tích trên một ngàn mét vuông. Hỏa lực bản thân của Ba Hồ rất mạnh, gồm cả ĐK 100 ly, cối 81 ly… Được pháo binh Động Toàn, Động Tri… chi viện trực tiếp. Cả ban ngày lẫn ban đêm máy bay vũ trang quần đảo trên không, trực tiếp bảo vệ, chi viện cho Ba Hồ. Địch trong căn cứ có khoảng một tiểu đoàn chiến. Biết ta đang bao vây nên rất cảnh giác ngày đêm. Nhật ký ngày đó ghi lại: … “Ngày 12.8 làm kiềng vây lấn cách Ba Hồ năm trăm mét. Cây cối ở đây quá hiếm, phải cưa rất khẽ, vác từ chân núi lên…, qua chỗ trống phải bò vì địch ngồi, đứng lố nhố trên lô cốt… Mình cùng cán bộ trong đội Một… bò vào hàng rào…, gặp địch ngồi hút thuốc ngay ở đó, lại phải bò ra…” Đây là trận đánh diệt địch trong công sự vững chắc. Tình thế sẽ khó khăn nếu không dứt điểm nhanh. Ngày 14-8-1971, vào lúc 7h30 sáng, sương mù trên đỉnh Ba Hồ tạm ngớt. Hỏa lực phía sau chúng tôi bắt đầu khai hỏa. Đầu tiên là hỏa tiễn ĐKB vài phút bắn một quả, đều không trúng vào căn cứ địch. Máy bay trực thăng HU1A và V010 từng tốp thay nhau bắn phá quanh căn cứ vào cả trận địa của chúng tôi… Địch vẫn chủ quan cho là ta chỉ pháo kích. Mười một giờ ba mươi, cối 120 ly của ta bắn vào căn cứ. Tôi quan sát thấy bốn quả trúng căn cứ. Địch la hoảng nhưng vẫn chử quan. Cho đến 16 giờ, hỏa lực mang vác của bộ binh chúng tôi bắt đầu bắn ĐKZ, C82 và cả B41 nã đạn vào căn cứ. Tôi chỉ huy hai đồng chí xạ thủ B41 của trung đội trực tiếp lên bắn vào các lô cốt vòng ngoài. Nhật ký ngày đó của tôi còn ghi lại: … ‘‘Hỏa lực ĐKZ, C82 và cả B41 bất ngờ nổ chụp lên đầu Ba Hồ nom mới sướng làm sao, bắn mới chính xác chứ! Đẹp thật! Khoái thật! Khói lửa mịt mù trùm lên Ba Hồ. Mình đứng thẳng người lên miệng công sự mà khoái. Bất ngờ một quả lựu đạn B41, từ phía Đông sang, nổ cách mình không xa, hất mình ngã xuống, song mình lại dậy được ngay…’’ Tôi vẫn tiếp tục chỉ huy hỏa lực của trung đội (chỉ có B41) bắn từng quả khi quan sát được mục tiêu là lô cốt lộ thiên của địch. Địch phản ứng quyết liệt. Pháo binh từ hướng Đông của địch dội lửa xuống quanh Ba Hồ nơi nghi quân ta áp sát. Máy bay đến ném bom, cả bom phát quang, bon Na-Pan. Trận địa chúng tôi mịt mù khói lửa. Mười tám, mười chín giờ gì đó, tám đồng chí công binh nằm cùng trận địa với tôi lên mở hàng rào bằng mìn định hướng. Tiểu đội công binh phóng hai mươi nhăm quả để mở cửa thay cho bộc phá liên tục… Trong số tám đồng chí thì có hai đồng chí hi sinh tại cửa mở… Chúng tôi được lệnh tiến lên vây ép, nghĩa là lên sát hàng rào, dùng hỏa lực bản thân bắn các mục tiêu mình quan sát được… Tôi chỉ huy toàn tiểu đội, từng tốp hai, ba đồng chí một bám sát nhau bắn diệt từng hỏa điểm. Tôi trực tiếp chỉ huy đồng chí xạ thủ B41 thực hành bắn, tôi yểm hộ bên sườn. Gần 4h sáng hôm sau 17-8, được lệnh xung phong, tôi dẫn mười một đồng đội vượt qua cửa mở, đánh thẳng vào một lô cốt to án ngữ, vừa tiến, vừa bắn, ném lựu đạn… Tiếng kêu, tiếng la, tiếng thét của cả ta và địch hỗn loạn chiến trường khói lửa. Hơn ba mươi phút giằng co, chúng tôi làm chủ khu vực đảm nhiệm, bắt liên lạc được với mũi từ phía đông đánh vào… Địch chết trong chiến hào, trong lô cốt, những tên bị thương rên la xin cứu… Lực lượng của đại đội tôi cũng thương vong một số còn nằm đó… Chúng tôi đã làm chủ Ba Hồ. Chúng tôi được lệnh bàn giao cho đơn vị thế đội hai lên giải quyết hậu quả, lùi về phía sau cách đó không xa, chuẩn bị trận địa đánh địch lên phản kích… Trận này đại đội tôi vơi đi một phần. Trung đội tôi mất bốn người. Tiểu đội tôi ba người bị thương phải lùivề phía sau điều trị. Sau trận này về bình công, rút kinh nghiệm, tôi là một trong bảy người của đại đội được tặng bằng khen. Nhưng tôi buồn nhiều vì mất đi một người bạn cùng nhau ở đoàn an dưỡng, đó là Trung sỹ Lê Văn Cư, tiểu đội phó của Trung đội Một. Cư được thưởng huy chương chiến công… Thôi thì cũng an ủi phần nào linh hồn của Cư

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn