Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ VĂN ĐÍNH – NGƯỜI BÁC SĨ GIỮ LẠI SỰ SỐNG GIỮA TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN

Lê Văn Đính sinh năm 1932, dân tộc Kinh, quê xã Gia Sinh, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình, nhập ngũ tháng 4-1950. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là Đại úy, bác sĩ, Viện phó Viện Quân y 59, Bộ Tư lệnh 559, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ năm 1965 đến tháng 4-1975, suốt 10 năm trên tuyến vận chuyển chiến lược 559, đồng chí tận tụy cứu chữa thương binh, nhiều lần xông vào khu vực đang bị đánh phá để cấp cứu đồng đội, có ngày phẫu thuật liên tục hơn 10 giờ. Không chỉ cứu sống hàng trăm thương binh có vết thương hiểm nghèo, Lê Văn Đính còn đào tạo, dìu dắt nhiều cán bộ quân y trưởng thành. Ngày 15-1-1976, đồng chí được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tây Ninh27/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến đường chiến lược 559 những năm chiến tranh, có những người lính cầm súng bảo vệ từng cung đường, có những người lái xe vượt qua bom đạn đưa hàng ra phía trước, và cũng có những con người âm thầm chiến đấu trong những căn hầm quân y.

Vũ khí của họ là con dao mổ, băng gạc và đôi bàn tay của người thầy thuốc.

Lê Văn Đính là một trong những người như thế.

Sinh năm 1932 tại xã Gia Sinh, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình, ông nhập ngũ từ tháng 4 năm 1950. Trải qua nhiều năm quân ngũ, đến năm 1965, Lê Văn Đính bắt đầu một chặng đường đặc biệt: phục vụ thương binh, bệnh binh trên tuyến vận chuyển chiến lược 559.

Từ đó cho đến tháng 4 năm 1975 là tròn một thập kỷ.

Mười năm giữa một trong những tuyến chiến trường khốc liệt.

Trong thời gian ấy, Lê Văn Đính lần lượt đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ: đội phó, đội trưởng đội điều trị, chủ nhiệm khoa ngoại, viện trưởng viện quân y và sau này là Viện phó Viện Quân y 59.

Cương vị có thể thay đổi, nhưng với ông, nhiệm vụ quan trọng nhất vẫn chỉ có một:

Cứu thương binh.

Ở chiến trường, người bác sĩ không được lựa chọn hoàn cảnh để làm việc.

Có khi phòng mổ chỉ cách nơi bom đạn đánh phá không xa.

Có khi thương binh được đưa tới liên tục.

Có khi một ca mổ vừa kết thúc, một người bị thương khác đã nằm trên bàn phẫu thuật.

Và có những ngày, Lê Văn Đính phải đứng mổ hơn 10 tiếng đồng hồ liên tục không nghỉ.

Nhưng điều khiến người ta nhớ về ông không chỉ là sức làm việc bền bỉ.

Đó còn là sự bình tĩnh trong những thời khắc mà chính người thầy thuốc cũng đứng trước hiểm nguy.

Có lần, Lê Văn Đính đang cùng đồng đội phẫu thuật cho một thương binh trong tình trạng nguy kịch thì máy bay địch lao đến đánh phá khu vực trạm.

Tiếng bom mỗi lúc một gần.

Trong hoàn cảnh ấy, bản năng của con người là tìm nơi trú ẩn.

Nhưng trên bàn mổ lúc đó là một người lính đang đứng giữa ranh giới sống và chết.

Nếu ca phẫu thuật dừng lại, người thương binh ấy có thể không còn cơ hội.

Lê Văn Đính vẫn bình tĩnh.

Ông động viên những người trong tổ:

Tiếp tục nhiệm vụ.

Giữa tiếng bom, ca mổ vẫn diễn ra.

Người bác sĩ và đồng đội của mình tiếp tục từng thao tác cần thiết cho đến khi giành lại được sự sống cho người thương binh đang nguy kịch.

Đó không phải lần duy nhất Lê Văn Đính đối mặt với bom đạn.

Nhiều lần, khi biết có thương binh mắc lại tại nơi đang bị đánh phá, ông dẫn đầu đơn vị xông vào khu vực nguy hiểm, trực tiếp cấp cứu rồi tổ chức đưa họ ra ngoài.

Trong những thời khắc ấy, người bác sĩ quân y cũng trở thành một người lính trên tuyến đầu.

Chỉ khác rằng nhiệm vụ của ông không phải lấy đi sự sống.

Mà là giành lại sự sống.

Qua thực tế chiến trường, Lê Văn Đính gặp đủ loại vết thương hiểm nghèo.

Có người đứt nhiều đoạn ruột.

Có người vỡ dạ dày.

Có người gãy sườn, giập phổi.

Có trường hợp nát thận, vỡ gan.

Thậm chí có những thương binh bị vỡ sọ não.

Trong điều kiện quân y chiến trường còn vô cùng thiếu thốn, mỗi ca bệnh như vậy đều là một thử thách lớn.

Lê Văn Đính hiểu rằng lòng tận tụy thôi chưa đủ.

Muốn cứu được nhiều người hơn, người bác sĩ phải không ngừng nâng cao trình độ.

Vì vậy, giữa bộn bề công việc và những đợt phục vụ chiến đấu liên tục, ông vẫn học tập, nghiên cứu và rút kinh nghiệm chuyên môn.

Mỗi ca mổ thành công lại cho ông thêm kinh nghiệm.

Mỗi trường hợp khó lại đặt ra một bài toán mới.

Cứ như vậy, trình độ phẫu thuật của Lê Văn Đính ngày càng được nâng cao.

Ông đã trực tiếp phẫu thuật và cứu sống hàng trăm thương binh mang những vết thương hiểm nghèo.

Nhưng với Lê Văn Đính, một bác sĩ giỏi chưa phải là đủ.

Chiến trường cần nhiều bác sĩ giỏi.

Nhiều y sĩ vững tay nghề.

Và một lực lượng quân y đủ khả năng tiếp tục công việc trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Vì thế, ông dành nhiều công sức để đào tạo đồng nghiệp và lớp cán bộ trẻ.

Ba bác sĩ mới vào nghề được Lê Văn Đính trực tiếp bồi dưỡng, từng bước trở thành những bác sĩ phẫu thuật giỏi.

Bốn y sĩ được ông hướng dẫn để có thể đảm nhiệm nhiều phần việc vốn thuộc chuyên môn của bác sĩ trong phẫu thuật.

Ông còn tham gia tổ chức hai lớp đào tạo y sĩ, trực tiếp đứng lớp giảng dạy một số môn chuyên môn.

Những kiến thức tích lũy được từ chiến trường, ông không giữ lại cho riêng mình.

Ông truyền lại cho những người đi sau.

Bởi mỗi người thầy thuốc được đào tạo tốt hơn cũng đồng nghĩa với việc sẽ có thêm nhiều thương binh được cứu sống.

Suốt từ năm 1965 đến tháng 4 năm 1975, Lê Văn Đính đã gắn bó với những bệnh xá, đội điều trị và viện quân y trên tuyến đường 559.

Mười năm ấy không được đo bằng những trận đánh mà ông trực tiếp tham gia.

Nó được đo bằng những ca mổ kéo dài hàng giờ.

Bằng những lần lao vào nơi đang bị đánh phá để đưa thương binh trở về.

Bằng những đêm thức trắng bên người bệnh.

Và trên hết, bằng hàng trăm sinh mạng được giữ lại.

Với những thành tích trong công tác, Lê Văn Đính được tặng 1 Huân chương Chiến công hạng Ba, 4 lần được tặng danh hiệu Chiến sĩ Quyết thắng và 5 bằng khen.

Ngày 15 tháng 1 năm 1976, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Lê Văn Đính danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Giữa lịch sử của tuyến đường 559, bên cạnh những đoàn xe vượt Trường Sơn và những người lính chiến đấu bảo vệ con đường, còn có câu chuyện về những người thầy thuốc như Lê Văn Đính.

Có lần, bom đang trút xuống khu vực trạm quân y nhưng ông vẫn đứng bên bàn mổ.

Bởi trước mặt ông lúc ấy là một người lính đang cần được cứu sống.

Ngoài kia là bom đạn.

Trên bàn mổ là sinh mạng của đồng đội.

Và người bác sĩ ấy đã chọn ở lại.

Không phải vì ông không biết hiểm nguy.

Mà bởi với Lê Văn Đính, khi thương binh còn cần mình, vị trí của người thầy thuốc vẫn là bên cạnh người bệnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn