Lê Văn Dỵ

Anh hùng Liệt sĩ Lê Văn Dỵ (1926 – 1970) sinh ra trong một gia đình nông dân yêu nước tại xã Mê Linh, TP. Hà Nội. Hai cụ thân sinh đã được Chính phủ tặng “Bảng vàng Danh dự” vì có 4/6 người con xung phong vào Quân đội từ những năm đầu cuộc Kháng chiến chống Pháp (3 người là Thương binh chống Pháp, 1 người là Liệt sỹ chống Mỹ). Cả 4 người được tặng thưởng hơn 20 Huân chương các loại."Quyết tâm với Đảng, mọi nhận thức tư tưởng hành động tôi tuyệt đối tin tưởng, nhất trí và một lòng một dạ trung với Đảng, hiếu với dân, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng. Tôi đi bất cứ nơi nào Đảng, Tổ quốc gọi đến, tôi quyết đi tới đích miền Nam thân yêu để tiêu diệt hết giặc Mỹ xâm lược và bè lũ tay sai. Tổ quốc ta, nhân dân ta, Đảng ta nhất định thắng. Địch nhất định thua. Vinh quang thuộc về nhân dân Việt Nam anh hùng, thuộc về những người Bôn-sê-vích chân chính và trung thành” - 8h30' ngày 22/3/1966, người con Lê Văn Dỵ”. (Bức "Quyết tâm thư" viết bằng máu này, hiện được lưu giữ trưng bày tại Bảo tàng lịch sử quân sự Việt Nam và được đưa vào “Phông lưu trữ” của Tổng cục Chính trị QĐNDVN).Lê Văn Dỵ là người lập công đầu trong trận đánh tiêu diệt đồn Cầu Đuống (Hà Nội) - Một trong những trận đánh mở màn ngày Toàn quốc kháng chiến ở Thủ đô Hà Nội và cả nước. Đó là 12 giờ đêm 19/12/1946, sau 10 ngày đi trinh sát nắm chắc tình hình địch, Lê Văn Dỵ dẫn Đại đội 653 tấn công đồn Cầu Đuống (bờ bắc), diệt 12 lính Pháp (cá nhân anh diệt tên lính gác đầu cầu), số địch còn lại rút chạy về bờ nam Cầu Đuống. Đơn vị đã đốt cháy toàn bộ kho tàng, doanh trại của địch từ Cầu Đuống tới Yên Viên.
Trong một lần một mình đi họp Chi bộ tại bản Đuồng (Chợ Đồn, Bắc Kạn), Lê Văn Dỵ gặp 3 tên biệt kích, anh đã bình tĩnh chiến đấu diệt tại chỗ 1 tên, thu 1 súng ngắn, 1 bản đồ tỉnh Bắc Kạn. Hai tên còn lại bỏ chạy vào rừng. Anh nhanh chóng quay lại đơn vị lấy 1 Tiểu đội, để truy kích theo dấu vết. Đến 5h sáng hôm sau, họ đuổi kịp 2 tên đich đó. Do chúng ngoan cố không chịu đầu hàng nên đã bị tiêu diệt nốt, thu thêm 2 súng ngắn. Sau chiến công đó, Lê Văn Dỵ được Tiểu đoàn và chi bộ khen ngợi và tặng 1 khẩu súng ngắn.



