Lê Văn Hòa
Trong căn nhà giản dị nằm giữa vùng quê thanh bình, ông Lê Văn Hòa, sinh năm 1944, cẩn thận sắp xếp lại những kỷ vật quân ngũ đã theo mình hơn nửa thế kỷ. Những tấm ảnh cũ, cuốn sổ tay bạc màu và chiếc huy hiệu quân đội không chỉ là vật lưu niệm mà còn là chứng nhân cho một thời tuổi trẻ đầy gian lao nhưng vô cùng đáng tự hào của người cựu chiến binh từng mang quân hàm Thượng sĩ, giữ chức vụ Binh trưởng thuộc Sư đoàn 46, làm nhiệm vụ quốc tế trên đất nước Lào.
Sinh ra trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn, tuổi thơ của ông Hòa gắn liền với những câu chuyện về lòng yêu nước và tinh thần đấu tranh của dân tộc. Lớn lên giữa khói lửa chiến tranh, ông sớm nhận thức được trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với Tổ quốc. Khi vừa bước sang tuổi đôi mươi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng cống hiến và bảo vệ nền độc lập của dân tộc.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Sư đoàn 46. Nhờ tinh thần trách nhiệm và năng lực chỉ huy, ông được giao nhiệm vụ Binh trưởng với quân hàm Thượng sĩ. Những năm tháng công tác tại chiến trường Lào là quãng thời gian đáng nhớ nhất trong cuộc đời người lính.
Ông kể rằng địa hình nơi đơn vị hoạt động chủ yếu là rừng núi hiểm trở. Những cánh rừng già bạt ngàn, những con dốc dựng đứng và thời tiết khắc nghiệt luôn là thử thách đối với mỗi người lính. Có những đợt hành quân kéo dài hàng tuần, lương thực mang theo dần cạn kiệt, nhưng không ai cho phép mình bỏ cuộc.
“Chúng tôi khi ấy còn rất trẻ. Dù khó khăn đến đâu cũng chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ đồng đội”, ông Hòa nhớ lại.
Trong vai trò Binh trưởng, ông luôn nhắc nhở chiến sĩ trong đơn vị giữ vững tinh thần đoàn kết. Những bữa cơm đạm bạc giữa rừng sâu, những đêm thay nhau canh gác hay những lần chia sẻ từng ngụm nước đã trở thành ký ức không thể phai mờ. Chính tình đồng chí, đồng đội đã giúp họ vượt qua mọi gian khổ nơi chiến trường xa xôi.
Điều khiến ông xúc động nhất mỗi khi nhắc lại là tình cảm của nhân dân Lào dành cho bộ đội Việt Nam. Trong những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế, ông cùng đồng đội nhận được nhiều sự giúp đỡ từ người dân địa phương. Sự gắn bó, sẻ chia ấy đã góp phần vun đắp tình hữu nghị đặc biệt giữa hai dân tộc Việt Nam và Lào.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương, ông Hòa tiếp tục đối mặt với những khó khăn của cuộc sống thời hậu chiến. Không quản ngại vất vả, ông cùng gia đình lao động sản xuất, phát triển kinh tế và nuôi dạy các con nên người. Những phẩm chất được rèn luyện trong quân ngũ như tính kỷ luật, sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm đã trở thành hành trang quý giá giúp ông vượt qua mọi thử thách.
Ngày nay, dù đã bước sang tuổi ngoài tám mươi, ông vẫn là hội viên tích cực của Hội Cựu chiến binh địa phương. Ông thường xuyên tham gia các hoạt động xã hội, các chương trình giáo dục truyền thống và những buổi gặp mặt nhân chứng lịch sử. Đối với thế hệ trẻ, ông luôn mong muốn truyền tải thông điệp về lòng yêu nước, sự biết ơn và trách nhiệm với cộng đồng.
Người dân trong khu phố nhận xét ông là người sống giản dị, chân thành và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Nhiều năm qua, ông đã trở thành tấm gương tiêu biểu về tinh thần vượt khó và phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ.
Thời gian có thể làm phai màu những bức ảnh cũ, nhưng không thể làm phai nhạt những ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến hết mình cho Tổ quốc. Cuộc đời của cựu chiến binh Lê Văn Hòa là câu chuyện đẹp về lòng dũng cảm, tình đồng đội và tinh thần quốc tế cao cả. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và trách nhiệm gìn giữ những thành quả mà cha ông đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của mình.



