Người có công giúp đỡ cách mạng

LÊ VĂN PHÚC – NGỌN LỬA LẶNG THẦM CỦA ĐẤT DUY TRINH

Đà Nẵng01/05/2026Chi đoàn 11.7 (đoàn trường Nguyễn Hiền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Duy Trinh, nơi những triền đất ven sông đã từng hứng chịu biết bao bom đạn, người ta vẫn nhắc đến một cái tên bằng tất cả sự kính trọng: Lê Văn Phúc. Ông không phải là người bước ra từ những trang sách lớn, cũng không để lại những lời nói vang dội, nhưng cuộc đời ông lại in dấu sâu trong ký ức của quê hương như một ngọn lửa âm ỉ mà bền bỉ. Sinh ra trong một gia đình đông con, tuổi thơ của ông gắn liền với cái nghèo, với những ngày theo cha mẹ ra đồng, với những bữa cơm đạm bạc nhưng đầy tình thương. Chính những tháng ngày lam lũ ấy đã tôi luyện nơi ông một ý chí cứng cỏi – thứ ý chí sau này trở thành điểm tựa để ông đứng vững giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Khi chiến tranh lan tới, quê hương không còn là những buổi chiều yên ả mà trở thành nơi đối mặt với bom rơi, đạn nổ. Những mái nhà bị thiêu rụi, những con người thân quen lần lượt ngã xuống – tất cả như những vết khắc sâu vào tâm trí của người thanh niên Lê Văn Phúc. Ông không chọn đứng ngoài nỗi đau ấy. Ông bước vào đội du kích xã, trở thành một phần của lực lượng âm thầm giữ đất, giữ làng. Ban ngày, ông vẫn là người nông dân bình dị, nhưng khi đêm xuống, ông cùng đồng đội bám trụ, quan sát, bảo vệ cơ sở cách mạng. Có những đêm dài, ông phải ẩn mình giữa ruộng đồng hay trong những hầm bí mật, lắng nghe từng tiếng động để tránh sự truy lùng của kẻ thù. Nhưng điều khiến người ta nhớ về ông không chỉ là sự gan dạ, mà còn là tấm lòng. Ông luôn là người đứng ra giúp dân sơ tán, che giấu cán bộ, chia sẻ từng nắm gạo, từng ngụm nước trong những lúc gian khó nhất. Với bà con, ông không chỉ là một chiến sĩ, mà là một người anh, một chỗ dựa vững chắc giữa những ngày giông bão.

Rồi một ngày, trong một trận càn ác liệt, ông đã không trở về. Không có lời từ biệt, không có ai kịp nhìn thấy khoảnh khắc cuối cùng của ông, chỉ biết rằng ông đã chiến đấu đến khi không còn có thể đứng vững nữa. Tin ông hy sinh lan về làng như một cơn gió lặng, không ồn ào nhưng khiến lòng người trĩu nặng. Những người từng được ông giúp đỡ, từng đứng bên ông trong những ngày gian khó, vẫn nhắc đến ông như một phần không thể quên của ký ức. Thời gian trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ ấy vẫn còn đó – trong những câu chuyện kể lại, trong những ánh mắt trầm ngâm mỗi khi nhắc tên ông. Lê Văn Phúc đã đi xa, nhưng ngọn lửa mà ông thắp lên – ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng – vẫn còn cháy mãi trên mảnh đất Duy Trinh, nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình được đánh đổi bằng những cuộc đời như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn