Người có công giúp đỡ cách mạng

Lê Xuân Chinh

"Người không phổi" bên bến vượt Thạch Hãn Bài viết khắc họa cuộc đời và những chiến công thầm lặng của Anh hùng Lê Xuân Chinh tại ""chảo lửa"" Quảng Trị năm 1972. Trọng tâm bài viết là tinh thần quả cảm của ông trong việc dẫn đường, bảo vệ bến sông Thạch Hãn và sự hy sinh quên mình để đưa thương binh ra khỏi vùng chiến sự dưới làn mưa bom bão đạn.”

Đà Nẵng19/05/2026Võ Diệu Linh (Trường Đại học Kỹ thuật Y - Dược Đà Nẵng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"BẢN HÙNG CA CỦA ""NGƯỜI KHÔNG PHỔI""

Trong những trang sử vàng của cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, cái tên Lê Xuân Chinh đã trở thành một huyền thoại gắn liền với dòng sông Thạch Hãn. Từ một chàng trai trẻ đất học Yên Thành (Nghệ An), ông lên đường nhập ngũ với khát vọng bảo vệ độc lập tự do cho Tổ quốc, để rồi dẫn thân vào một trong những chiến trường khốc liệt nhất lịch sử dân tộc.

Dòng sông máu và nước mắt

Mùa hè năm 1972, sông Thạch Hãn không con vẻ thanh bình vốn cό. Đối νới Lê Xuân Chinh và tiểu đội trinh sát của ông, dòng sông ấy là ""tuyến đường máu"". Nhiệm vụ của ông là dẫn đường cho bộ đội vào Thành cổ và đưa thương binh trở ra. Ông nhớ lại, mỗi lần bơi qua sông là một lần đối mặt với ""vòi rồng"" của pháo hạm từ biển bắn vào, bom từ máy bay B-52 trút xuống.

Có những đêm, ông phải ngâm mình dưới nước hàng giờ đồng hồ, dùng cơ thể làm mốc định hướng cho các thuyền chở thương binh. Đồng đội gọi ông là ""người không phổi"" vì khả năng lặn ngụp, chịu đựng dẻo dai và lòng dũng cảm phi thường. Có lần, một quả pháo nổ gần khiển ông ngất đi, máu từ tai và mũi trào ra, nhưng khi tỉnh dậy, việc đầu tiên ông làm là hỏi: “Anh em thương binh đã qua sông an toàn chưa?"".

Chiến công giữa lắn ranh sinh tử

Trong 81 ngày đêm ấy, Lê Xuân Chinh đã tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, trực tiếp tiêu diệt nhiều sinh lực địch và phá hủy phương tiện chiến tranh. Nhưng chiến công lớn nhất, theo ông không phải là số quân địch bị tiêu diệt, mà là hàng trăm đồng đội đã được ông dìu qua dòng Thạch Hãn để trở về với tuyến sau an toàn.

Thân thể ông sau cuộc chiến mang đầy vết sẹo, mảnh đạn vẫn còn năm lại trong xương thịt như một phần của ký ức thời hoa lửa. Sau khi đất nước thống nhất, ông trở về đời thường, sống giản dị cùng gia đình tại Hải Phòng, tiếp tục cống hiến cho công tác địa phương với tinh thần của một người lính Cụ Hồ.

Lời nhắn nhủ từ quá khứ

Hôm nay, khi đứng trước những đài tưởng niệm, Anh hùng Lê Xuân Chinh vẫn không ngăn được dòng nước mắt mỗi khi nhắc về những đồng đội đã hóa thân vào sóng nước Thạch Hãn. Ông nói: ""Hòa binh không phải là điều hiển nhiên, nó được đổi bằng tuổi xuân và xương máu của cả một thế hệ. Các bạn trẻ hãy sống sao cho xứng đáng với màu đỏ trên lá quốc kỷ.""

Câu chuyện về ông – một ""nhân chứng thép"" - sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng, nhắc nhở chúng ta về một thời đại mà lòng yêu nước và sự hy sinh đã trở thành sức mạnh bất diệt của dân tộc Việt Nam.

""Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi hai mươi thành sóng nước

Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm.""

- Lê Bá Dương -”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn