Lê Xuân Chinh - Nụ cười chiến thắng giữa Lằn Ranh sinh tử
Ánh mắt đăm chiêu hồi tưởng lại kí ức, trận chiến Thành cổ, kéo dài từ ngày 28 tháng 6 đến ngày 16 tháng 9 năm 1972, một trong những trận đánh ác liệt nhất lịch sử. “Tôi vẫn nhớ như in, đó là chiều ngày 05 tháng 9 năm 1972, những vệt nắng cuối ngày nhuốm đỏ cuối chân tòa Thành cổ”. Trên đường mang công văn mật từ Ban Chỉ huy trung đoàn xuống Ái Tử, mảnh pháo oan nghiệt bất ngờ găm sâu vào sườn trái. Cơn đau thấu xương ập đến, máu tuôn xối xả, nhuộm đỏ cả vạt áo, tôi chìm vào hôn mê, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Khi tỉnh dậy, mới biết mình đã được đồng đội chuyển ra Bệnh viện Dã chiến 112, thuộc xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy (Quảng Bình). Xung quanh là tiếng rên rỉ của đồng đội, là mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Tôi biết, mình đã may mắn sống sót, nhưng đó không phải là lần duy nhất đối mặt với tử thần "Mọi thứ xung quanh bị san phẳng, rung chuyển dữ dội. Nhiều ngày sau, tai tôi vẫn ù đặc, như thể tiếng bom vẫn còn vang vọng", ông Chinh kể lại.
Kể về bức ảnh "Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị". Giữa chiến trường khốc liệt, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, một khoảnh khắc lạc quan hiếm hoi của những người lính trẻ đã được ghi thành lịch sử. Hôm đó, ông nhận lệnh của Ban Chỉ huy Trung đoàn dẫn nhà báo Đoàn Công Tính - phóng viên Báo Quân đội nhân dân vào Thành cổ. Khi đến một chốt của quân ta ở phía đông, gần giáp bờ sông Thạch Hãn, thấy một nhóm chiến sĩ đang nhô đầu ra khỏi chiến hào giữa lúc pháo địch chuyển làn; lúc đó, phóng viên bảo tôi là anh vào đây ngồi xuống cùng anh em, tôi chụp bức ảnh kỉ niệm. Bức ảnh ra đời mang theo nụ cười giữa khói lửa chiến tranh, nụ cười ấy không phải là sự vô tư, mà là bản lĩnh của người lính, là niềm tin vào chiến thắng: “Lúc đó, chẳng mong cầu được nổi tiếng hay gì. Chỉ nghĩ đơn giản là biết đâu sẽ được đăng báo, mẹ ở quê nhà vẫn biết là con còn ổn; sống chết có số cả, cứ cười một tí cho khí thế, có khi chụp xong lát nữa hy sinh hết nên phải trân trọng mỗi phút mình còn hơi thở”, giọng nói vang lên cùng tiếng cười nhẹ nhưng vẫn xen lẫn thoảng qua sự chua xót trong ánh mắt người CCB.



