LÊ XUÂN SÊNH – “RÁI CÁ” CỦA DÒNG KINH THẦY
Đỗ Vân Anh
LÊ XUÂN SÊNH – “RÁI CÁ” CỦA DÒNG KINH THẦY
Có những người lính trưởng thành từ thao trường, có những người lớn lên giữa những cánh đồng, nhưng cũng có những người chiến sĩ được tôi luyện từ chính dòng sông quê hương.
Lê Xuân Sênh là một người như thế.
Sinh năm 1941 tại thôn Trại Xanh, xã Duy Tân, huyện Kinh Môn, Hải Dương, Lê Xuân Sênh lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với dòng sông Kinh Thầy – nơi ông quen với những con thuyền nhỏ, những chuyến đánh cá và những buổi ngụp lặn dưới làn nước.
Ông đặc biệt giỏi bơi và lặn.
Có lẽ chẳng ai khi ấy nghĩ rằng khả năng tưởng như bình thường của một cậu bé vùng sông nước sau này lại trở thành một kỹ năng quan trọng giúp ông bước vào một trong những lực lượng chiến đấu đặc biệt của quân đội.
Người dân trong làng đặt cho ông một biệt danh thân mật:
“Rái cá”.
Tháng 6 năm 1965, sau khi học xong cấp II, chàng trai Lê Xuân Sênh lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào Phân đội 3, Đại đội 2, Đặc công nước, Đoàn 126, Bộ Tư lệnh Hải quân.
Từ đây, dòng sông Kinh Thầy đưa ông đến một chiến trường hoàn toàn khác.
Ông được tuyển chọn vào lực lượng đặc công nước và bắt đầu trải qua những tháng ngày huấn luyện khắc nghiệt.
Đặc công nước là lực lượng hoạt động trong điều kiện đặc biệt nguy hiểm. Người chiến sĩ phải biết bơi, lặn, sử dụng vũ khí, tiếp cận mục tiêu trong bí mật và chịu đựng được những điều kiện khắc nghiệt của chiến trường.
Có những nhiệm vụ mà người lính phải di chuyển trong đêm tối, dưới mặt nước, tiếp cận mục tiêu mà không được để đối phương phát hiện.
Một tiếng động.
Một ánh sáng.
Một sơ suất nhỏ.
Tất cả đều có thể khiến nhiệm vụ thất bại và người lính phải trả giá bằng mạng sống.
Nhưng với Lê Xuân Sênh, môi trường ấy lại dường như phù hợp với những kỹ năng mà ông đã rèn luyện từ thuở nhỏ.
Nước không còn chỉ là dòng sông quê hương.
Nó trở thành chiến trường.
Năm 1966, khi máy bay Mỹ đánh phá khu vực Cầu Cầm, Lê Xuân Sênh cùng đồng đội tham gia phá thủy lôi của đối phương hai bên bờ cầu. Công việc ấy diễn ra trong điều kiện nguy hiểm, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến thủy lôi phát nổ.
Những nhiệm vụ như vậy giúp ông ngày càng trưởng thành trong chiến đấu.
Đến năm 1969, Lê Xuân Sênh được điều vào chiến trường miền Nam.
Điểm đến của ông là Cửa Việt.
Đây là một khu vực có vị trí quan trọng về quân sự và giao thông đường biển. Những con tàu vận tải của đối phương thường xuyên hoạt động tại đây, trở thành mục tiêu của lực lượng đặc công nước.
Từ năm 1969 đến năm 1972, Lê Xuân Sênh giữ cương vị phân đội trưởng, trực tiếp chỉ huy và tham gia nhiều trận đánh tàu địch.
Đêm 13 tháng 11 năm 1969, ông cùng đồng đội thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt.
Mục tiêu là một chiếc tàu có trọng tải lớn.
Trong bóng tối, những người lính đặc công nước lặng lẽ tiếp cận.
Nhưng khi đang áp sát mục tiêu, Lê Xuân Sênh bị lựu đạn của đối phương làm choáng.
Trong giây lát, ông mất phương hướng.
Nhưng nhiệm vụ vẫn còn đó.
Ông cố gắng lấy lại tỉnh táo, tiếp tục bơi về phía chiếc tàu.
Khoảng cách ngày càng gần.
Ông tiếp cận được mục tiêu, đặt bộc phá rồi rút khỏi khu vực.
Một tiếng nổ vang lên giữa màn đêm.
Chiếc tàu bị đánh chìm.
Nhưng trận đánh vẫn chưa kết thúc đối với người phân đội trưởng.
Giữa làn đạn dày đặc, ông phát hiện một đồng đội đang đuối sức.
Thay vì rời khỏi khu vực để bảo toàn mình, Lê Xuân Sênh quay lại dìu đồng đội.
Một người lính đang làm nhiệm vụ chiến đấu, nhưng trong thời khắc sinh tử ấy, tình đồng đội đã trở thành điều thôi thúc ông quay trở lại.
Ông đưa người đồng đội về nơi an toàn.
Rồi lại tiếp tục những nhiệm vụ của mình.
Một năm sau, đêm 5 tháng 9 năm 1970, biển động mạnh.
Sóng lớn khiến việc tiếp cận mục tiêu trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Nhưng nhiệm vụ vẫn phải thực hiện.
Lê Xuân Sênh động viên đồng đội giữ vững quyết tâm.
Trong đêm tối và giữa những con sóng dữ, họ bí mật tiếp cận mục tiêu.
Lần này, những người lính đặc công nước tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Hai tàu địch bị phá hủy.
Những trận đánh như vậy đòi hỏi không chỉ lòng dũng cảm mà còn khả năng tổ chức và chỉ huy rất cao. Người chỉ huy phải biết lựa chọn thời cơ, giữ bí mật, đồng thời đưa đồng đội trở về an toàn sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Lê Xuân Sênh ngày càng thể hiện rõ bản lĩnh ấy.
Nhưng trận đánh tại Cồn Tòng ngày 21 tháng 3 năm 1971 mới thực sự là một thử thách lớn.
Trong quá trình tiếp cận mục tiêu, lực lượng của ông bị đối phương phát hiện.
Pháo lập tức được gọi đến.
Mặt nước trở nên nguy hiểm bởi những đợt pháo kích.
Trong hoàn cảnh ấy, Lê Xuân Sênh không hoảng loạn.
Ông tổ chức lực lượng đánh vào bộ phận thám báo của đối phương, mở đường cho đội hình tiếp tục tiếp cận mục tiêu.
Khi thời cơ xuất hiện, ông cùng đồng đội tiến công.
Một chiếc tàu LCM bị đánh chìm.
Nhiều lần chiến đấu, nhiều lần đối mặt với hiểm nguy, Lê Xuân Sênh dần trở thành một trong những chiến sĩ đặc công nước tiêu biểu trên chiến trường Cửa Việt.
Đồng đội đặt cho ông một biệt danh:
“Mũi nhọn thọc sâu, đánh đâu thắng đó”.
Đằng sau biệt danh ấy là những trận đánh mà mỗi lần xuất kích đều có thể là một lần đối mặt với cái chết.
Nhưng Lê Xuân Sênh vẫn tiếp tục.
Ngày 19 tháng 5 năm 1972, những chiến công của ông được ghi nhận bằng danh hiệu cao quý:
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với một người lính đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho chiến trường, đặc biệt là những trận đánh trên sông nước Cửa Việt.
Nhưng câu chuyện của Lê Xuân Sênh không kết thúc ở chiến trường.
Năm 1989, ông nghỉ hưu và trở về quê hương.
Người chiến sĩ từng nhiều lần lặn mình trong dòng nước để tiếp cận tàu địch giờ đây trở lại cuộc sống đời thường bên quê nhà.
Nhưng ông không đứng ngoài những công việc của địa phương.
Ông từng đảm nhiệm các vị trí như Bí thư Chi bộ thôn, Bí thư Đảng ủy xã, đồng thời tham gia công tác tại Hội Cựu chiến binh và Hội Người cao tuổi.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần trách nhiệm của người lính vẫn còn nguyên.
Ở bất cứ cương vị nào, ông vẫn giữ lối sống giản dị, gương mẫu và tận tâm với công việc chung.
Có lẽ, nếu nhìn lại cuộc đời Lê Xuân Sênh, điều đặc biệt nhất chính là sự tiếp nối giữa con người trước và sau chiến tranh.
Cậu bé “rái cá” của dòng Kinh Thầy ngày nào đã mang khả năng bơi lặn của mình vào chiến trường.
Người lính trẻ năm 1965 đã trở thành chiến sĩ đặc công nước.
Người chiến sĩ đặc công nước trở thành phân đội trưởng trên chiến trường Cửa Việt.
Và người lính từng đối mặt với những trận đánh sinh tử cuối cùng trở về quê hương, tiếp tục sống và cống hiến trong thời bình.
Từ dòng Kinh Thầy đến Cửa Việt là một hành trình dài.
Đó là hành trình từ một tuổi thơ nghèo khó đến những năm tháng chiến đấu khốc liệt.
Là hành trình từ những con thuyền nhỏ trên quê hương đến những đêm lặng lẽ tiếp cận tàu địch.
Là hành trình của một người lính nhiều lần đứng giữa ranh giới sống và chết nhưng vẫn luôn đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên sự an toàn của bản thân.
Lê Xuân Sênh đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Ông đã chiến đấu dưới mặt nước, giữa bóng tối, giữa những con sóng và trong làn đạn của đối phương.
Nhưng điều làm nên hình ảnh của ông không chỉ là những chiếc tàu bị đánh chìm.
Đó còn là sự bình tĩnh khi bị thương, sự kiên quyết khi nhiệm vụ gặp nguy hiểm và đặc biệt là tình đồng đội – khi ông quay lại dìu người chiến sĩ đang đuối sức giữa làn đạn.
Chiến tranh đã đi qua.
Những bến cảng, dòng sông và vùng biển năm xưa hôm nay đã trở lại với cuộc sống bình yên.
Nhưng câu chuyện về người chiến sĩ đặc công nước năm nào vẫn còn được nhắc lại như một phần ký ức của một thế hệ đã sống trong chiến tranh.
Từ “rái cá” của dòng Kinh Thầy đến “mũi nhọn thọc sâu” trên chiến trường Cửa Việt, Lê Xuân Sênh đã biến những kỹ năng bình dị của một người con vùng sông nước thành sức mạnh chiến đấu, biến lòng dũng cảm thành hành động và biến những năm tháng tuổi trẻ thành một phần của lịch sử dân tộc.


